Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Má chỉ muốn con sống tốt.

(Tiếp theo: (****))
Tôi ngồi bên ngoài cùng với người bạn đợi mẹ tôi làm việc bên trong. Tầm 11h trưa chưa thấy mẹ ra, tôi đến chỗ trực ban hỏi thông tin tình hình và hỏi xem mẹ tôi có thể ngừng buổi làm việc để đi ăn cơm không. Đang trao đổi với anh trực ban thì anh Tuấn-một người có làm việc với tôi trước đây vài lần-dẫn mẹ tôi ra cổng. Anh niềm nở chào và chia tay hai mẹ con.
-Má ổn chứ? Có mệt không?
- Không, bình thường.
-Họ làm việc với má thế nào? Có căng thẳng không? Con thấy lâu quá.
- Họ làm việc niềm nở, lịch sự. Công an ở đây họ lịch sự dữ quá, đưa má ra cổng tận tình.
- Công an mẫu mực là phải vậy chứ không phải như ở quê.
Trao đổi sơ qua, tôi lấy xe đưa mẹ về. Trên đường đi trao đổi thêm.
-Má muốn con sống sao cho an toàn, sống tốt, nhàn đời.
-Dạ, nhưng việc con làm có gì nguy hiểm đâu.
-Má biết việc con làm đúng, có lợi cho dân cho nước nhưng người ta không thích.
- Họ làm việc, có nói gì với má?
- Họ chỉ hỏi thăm tình hình về công việc, gia đình, con cái. Má có trình bày rõ hoàn cảnh nhà mình cho họ biết. Ba má cũng chăm chỉ làm mà có, "dắt đất" (làm gạch) ra tiền nuôi con, nhà đàng hoàng chứ không phải gia đình đối tượng.
- Chỉ nhiêu đó mà làm đến 2 tiếng dữ vậy? Họ có dọa hay làm gì không? Có gì má cứ nói thật đừng sợ mà dấu.
- Không, chỉ làm việc vậy thôi, hỏi thăm, trao đổi thôi. Họ làm việc ôn ồn, lịch sự. Họ có nói về tình hình đất nước, tình hình xã hội cho má nghe. Má có nói về việc thằng Thống (em trai tôi đang thuê trọ, nhà mà hôm 18.12.2013 tôi bị CA kiểm tra hành chính rồi đuổi ra khỏi phòng), xin họ nói giúp để em được thuê phòng đó ở, không bị đuổi. Má cũng có nói họ tạo điều kiện để con thuê nhà ở không bị đuổi đi. Họ có hứa sẽ giúp.
- Họ có đọc má nghe các bài viết của con hay đưa cho má đọc không? Họ có hăm dọa gì không?
- Không, họ trao đổi lịch sự, nói má khuyên nhủ, nhắc nhở con, bảo con đừng viết bài nữa.
Một đoạn im lặng kéo dài...
- Má muốn con vì gia đình nghỉ việc này, đất nước nào cũng có cái xấu, cái tốt, mình phải nhìn đầy đủ các mặt, đừng nhìn phiến diện chăm chăm cái xấu. So vơi hồi xưa, đất nước giờ tốt quá mức má tưởng tượng. Cũng có chỗ này chỗ nọ như làm một con đường cũng sẽ bị hư, từ từ họ sửa chỗ này xong sẽ đi sửa chỗ khác. Sống trong chế độ mà viết bài chê chế độ là không được.
- Họ nói với má vậy à?
- Không, má tự nói.
- Má thấy đấy, đất nước muốn tiến lên, phải có người đóng góp. Mình hưởng lợi từ đất nước thì phải làm gì đó để đáp trả. Trước đây, con ở trong quê không chữa được, không có thuốc, không có máu (bệnh MKĐ) nhưng ra đây con được điều trị rất tốt. Chi phí điều trị bệnh cho con cũng do hàng triệu con người góp nên. Bao mảnh đời cực nhọc góp tiền qua thuế, góp máu. Thành phố Đà nẵng có được như thế này cũng biết bao con người bỏ công sức xây nên, họ đổ bao mồ hồi, xương máu để có thành phố thế này. Mình cũng phải làm gì đó chứ.
Má tôi có vẻ im lặng, lặng một lát tôi nói tiếp.
- Để bảo vệ đất nước, không biết bao nhiêu người phải đi lính, lên rừng, xuống biển để bảo vệ biên giới. Con không đi lính được, con cũng nên làm cái gì đó để cuộc đời mình sống có giá trị. Chỉ chăm chăm hưởng lợi từ xã hội rồi tránh né thì cũng không tốt lắm.
....
Một lát tôi lại tiếp.
- Việc con làm hoàn toàn hợp pháp, nằm trong khả năng của con và con thấy vui khi làm việc này. Con thấy mình có hiểu biết, có trí tuệ tích lũy từ bao năm đọc sách mà im lặng thì phí lắm. Làm việc cho dân cho nước thì không bao giờ bị quên lãng.
Thấy mẹ tôi có vẻ đồng ý với tôi, tôi hỏi
- Ra làm việc, má thấy yên tâm về con chưa?
- Yên tâm thì có yên tâm nhưng chưa chắc. Má muốn con sống bình thường, má cố gắng làm trong 2 năm nữa mua cho con mảnh đất, mở một quán tạp hóa nhỏ bán để có đồng ra đồng vào, sống nhàn, yên ổn. Đời người ngắn lắm, má không muốn thấy con khổ, con bị người ta đuổi, đánh. Má đau lòng lắm,....
Mẹ tôi co ro trong khí trời giá lạnh của đất Đà Nẵng mà bà chưa quen.
Hai mẹ con trầm ngâm, không nói gì.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét