Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Tiếp theo của câu chuyện mẹ tôi lên phố

(Tiếp theo: ****)
Sáng nay tôi có giấy mời làm việc với điều tra viên CA Quận Liên Chiểu (8h30), đang đi trên đường thì mẹ tôi gọi. Tấp xe vô lề nghe máy
- Con đang ở đâu đấy?
- Ở Đà Nẵng chứ đâu.
- Hồi hôm có chỗ ngủ không?
- Má yên tâm đi, chỗ ngủ đàng hoàng, con chưa phải ra (gầm) cầu đâu má lo.
- Ừ, chỗ ngủ phải đàng hoàng, họ không cho ở nhà thuê thì thuê nhà nghỉ ngủ nghe chưa. Chỗ ngủ không tốt bị bệnh đấy.
- Dạ, ra đây rầu má yên tâm con chưa?
- Yên tâm gì mà yên tâm, hôm qua sợ quá má dấu chưa nói đấy.
- Thế à, dậy giờ mà nói được không?
- Mình nói dầy nẫu có nghe lén không? Nẫu có biết không?
- Má yên tâm, việc con làm là quang minh chính đại, không việc gì phải lo. Nẫu có nghe lén, kệ nẫu.
- Hôm qua nẫu nói nhiều lắm chứ không chỉ hỏi thăm không đâu. Nẫu biểu má dạy dỗ, khuyên răn con đừng viết bài nữa. Sống trong chế độ cách mạng không thể viết bài chê chế độ, gọi là sống giữa bầy sói được. Nẫu có chứng cứ đầy đủ rầu, nẫu muốn bắt khi nào thì bắt. Nẫu nói tội phạm buôn ma túy thì ai làm người đấy chịu còn tội phạm chính trị thì liên lụy cả dòng cả họ. Sau này lý lịch xấu thì khổ lắm. 
Hôm qua nẫu nói thằng Thống cũng nằm trong tổ chức, cũng làm như con làm má giựt mình. Má nói nó là thằng em còn đi học, chẳng qua anh em nó đến chơi nhau thôi. Má có nói với nẫu là sẽ biểu con không đến nữa. Con cũng đừng đến làm liên lụy anh em.
- Dạ
- Con cũng hạn chế ra đường, nẫu nói hôm con bị quýnh đó là do quýnh lầm. Nẫu quýnh bọn khác nhưng do con đứng đấy, không biết nên quýnh lầm. Nẫu nói con đừng đi chung với bọn côn đồ khác. Nẫu còn nói con đi dậy, lỡ trong nhóm có đứa bán ma túy là nẫu bắt hết, nẫu nhốt hết để lấy lời khai.
- Kinh dậy mà hôm qua má không nói.
- Việc gì con thấy đúng, thấy tốt thì con làm nhưng sinh mạng là trên hết, thấy nguy hiểm đến tính mạng thì tránh, dừng lại, nghe hông con?
- Dạ, con có lý trí, con cũng chỉ làm những gì pháp luật cho phép, con biết cái gì nguy hiểm, cái gì không.
- Con hạn chế đi đêm đi tấu (tối), nguy hiểm lắm. Về pháp luật mình không thể nói công an được nhưng thực tế thì…má nói dậy con hiểu chứ. Tết con ở ngoài đó luôn, má nói không phải vì ghét con, không muốn con dìa. Ba má nào tết cũng mong con dìa nhưng tình hình này con ở ngoài đó an toàn hơn. Má nói dậy con hiểu chứ. (Má tôi nói ý này là vì trước đây má tôi hay lo lắng những kịch bản tôi bị đánh chết, bị tông xe. Tôi nói với má là “con an toàn vì đã cấp báo chuyện côn đồ đánh lên ông Thiếu tướng CA ở Đà Nẵng, có gì cứ nắm ổng mà tri hô. Chức ổng cao, mạng ổng quí, ổng không dám để chân tay làm liều, má yên tâm”. Có lẽ vì vậy mà má tôi muốn tôi ở lại đây cho an toàn chứ đi về quê thì sẽ nguy hiểm do không biết nắm ông nào tri hô?). 
Tôi nghe giọng má tôi ngậm ngùi, buồn buồn khi nói đến đoạn trên. Tôi cũng thấy buồn quá.
- Dạ, má phải lên mạng đọc tin con đấy nhen. Con làm gì có hết trên mạng, má đọc để biết, để khỏi sợ.
- Ừ, má sẽ mua máy để giám sát con. Má mua riêng một cái để đọc, không đọc máy con Hằng (em gái tôi), có gì mình má chịu, không liên lụy, khỏi bị ghét tội đồng lõa. Con ở đó sống cho tốt, sau này CA có hỏi, má nói má không liên quan, đi tìm con mà hỏi. Khi cần má ra thăm con.
….
Vì vội nên tôi nói má có gì gọi lại sau, bây giờ con phải đi công việc. 
Vì cuộc gọi này và vì chờ barie chắn tàu mà tôi đến trỡ hẹn buổi làm việc 25 phút.
Lời bàn: Các bạn có thấy thủ đoạn kinh khủng không? Riêng tôi, tôi thấy còn hơn cả Bá Kiến năm xưa. Khi CA về xã làm việc với ba tôi cũng có dặn ba tôi là không nói lại với tôi, kẻo tôi lại đưa lên mạng. Cũng vì hứa với họ điều này mà ông thấy áy náy, tức giận, buồn bực khi tôi đưa vụ việc lên mạng. 
Có gì bất chính mà sợ đến thế nhỉ?
Cũng vì việc ra Đà Nẵng mà má tôi trỡ mất dịp cân lứa heo mà bà thức khuya dậy sớm chăm sóc để bán kiếm đồng tiêu tết. Dịp đó heo còn giá tốt, giờ thì heo đã sụt giá.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét