Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

VÀO HANG HÙM ĐỂ HIỂU ĐƯỢC CỌP

Trong hệ thống toàn trị, liệu đơn thư có tác dụng gì không?
Kinh nghiệm của tôi là mọi cái đều cần phải trải nghiệm mới nắm được vấn đề một cách thấu đáo.

Là một nạn nhân của thủ đoạn mượn tay côn đồ đánh người nên tôi rất quan tâm vấn đề này. Như đã nói trong một bài viết trước, tôi mong muốn được đóng góp công sức, cả thực tiễn và trí tuệ để diệt trừ nó. Tôi quyết tâm vì tôi thấy sự tàn độc, nham hiểm, bá kiến của thủ đoạn. Nó không chỉ gây bất an cho cuộc sống hôm nay mà nó còn có thể làm đổi dòng lịch sử của dân tộc.

Quan điểm của tôi là tranh đấu trong khuôn khổ của pháp luật, nên tôi cứ phải đơn thư.

Theo kế hoạch, ngày mai (19.1.2014), tôi tổ chức buổi café và hoạt động phát bong bóng để quảng bá ý tưởng công trình gây quỹ Hoàng Sa-Trường Sa nhân dịp tưởng niệm 40 năm ngày mất Hoàng Sa vào tay quân xâm lược Trung Quốc.

Để khắc chế thủ đoạn mượn tay côn đồ đánh người, tầm 14h/18.1.2014 (dự định ban đầu là 8h30/18.1.2014) tôi và một người bạn đến trụ ở công an Q. S.T để gửi đơn yêu cầu đảm bảo an ninh. Tiếp tôi là một người mặc thường phục, ông ta nhận đơn, hỏi qua vài điều. 

Sau đó tầm 30 phút có người gọi:

- Có phải anh Thạnh, người vừa gửi đơn cho CA Q. S.T không?

- Vâng, tôi Thạnh đây.

- Tôi bên CA Q. S.T, bây giờ, anh có thể đến để cung cấp thêm thông tin nơi dự định tổ chức, số người tham gia để chúng tôi có cơ sở bảo đảm an toàn cho anh. Đơn này anh gửi thiếu thông tin nên chúng tôi không thể điều anh em được.

- Vâng, nhưng hiện tại tôi không thể đến được. Tôi nghĩ bình thường công tác bảo đảm an ninh là nhiệm vụ của các anh, nay tôi chỉ báo thêm để cho anh biết tình hình.

- Không được, anh phải đến để cung cấp thêm một số thông tin, nếu không đơn báo này của anh không có giá trị. Q. S.T rộng lớn, biết địa điểm nào để bố trí anh em hỗ trợ?.

Nghe cũng hợp lý nên tôi xin hẹn 17h, sau đó dời lại 19h.

19h, tôi và người bạn Nguyễn Duy Quang đến cơ quan CA Quận S.T. Quang ngồi café bên ngoài, tôi vào. Dù được danh là ông chủ, góp tiền nuôi đầy tớ nhưng tôi cũng thấy ớn ớn khi vô chốn này.

Tiếp tôi là một người mặc thường phục đang xem tivi. Ông ấy xem giấy tờ tùy thân và bảo tôi ngồi đợi. Lát sau có một nhân viên mặc thường phục tầm trên 30-40 tuổi tiếp tôi. Chiếc tivi được kê trên một chiếc tủ cách bàn làm việc 1m nên phát ra tiếng rất ồn ào. Tôi đề nghị tắc để dễ làm việc thì anh này không chịu, anh nói cứ để thế, nói chuyện cũng không sao. Người trực ban cầm remote định tắt hay vặn nhỏ nhưng anh không cho. Sau tôi nói quá thì anh có vẻ bực bội bảo giờ là hết giờ hành chính, vì tôi nên anh phải lên đây tiếp tôi nên không thể như giờ hành chính được. Làm việc trong môi trường ồn ào như vậy, tôi cảm thấy rất khó chịu. Sau này ngẫm nghĩ tôi giả thuyết có thể anh ta muốn dùng tivi để tạo ra tạp âm để tôi có ghi âm cũng không thể nghe được? Ngoài lý do này, tôi không thể nghĩ ra lý do nào khả dĩ để giải thích cho chuyện kỳ quái trên. (Nếu đúng như giả thuyết này thì thật là nham hiểm).

Anh này hỏi tên tôi, yêu cầu tôi nói công việc muốn làm, vị trí làm, vì sao làm đơn trình báo này. Tôi cung cấp cho anh ta rõ ràng, đầu đủ, kèm cả chuyện tôi bị côn đồ tự phát tấn công vô cớ. Nghe xong anh bảo rằng theo nghị định 38, hành vi tụ tập ở nơi công cộng trên 5 người phải xin phép. 

Tôi hơi ngạc nhiên:

- Tôi nghĩ công dân có quyền tự do làm những việc như vậy. Tôi có quyền mời, rủ bạn bè café trao đổi ý tưởng chứ? Không lẽ đi uống café trên 5 người phải đăng ký, xin phép, gì kỳ vậy? Không lẽ đất nước này quản lý độc đoán đến thế?

- Đúng là công dân có quyền tụ tập uống café nhưng còn tùy làm việc gì. Ví dụ một đám đông có thể tụ tập bàn nhau đi du lịch nhưng lỡ tụ tập bàn nhau chuyện cướp của thì sao? Do vậy phải xin phép cơ quan chức năng để bảo đảm an toàn cho xã hội.

- Tôi nghĩ việc xin phép hay không xin phép là việc tôi với bên quản lý hành chính và tư pháp. Hôm nay tôi đến đây để báo anh về trách nhiệm an ninh và nhiệm vụ các anh là phải bảo đảm an ninh.

- Đúng là nhiệm vụ chúng tôi là bảo đảm an ninh cho mọi người nhưng còn tùy anh là ai và làm việc gì. Anh thấy đấy, bao nhiêu người ngồi uống café khắp vỉa hè vẫn bảo đảm an ninh đó thôi. Còn khi anh xuống lòng đường ngồi thì không thể bảo đảm an ninh được.

Chúng tôi trao đổi xung quanh chuyện qui định tụ tập trên 5 người phải xin phép và anh ta cố thuyết phục tôi làm theo qui định của pháp luật. Tuy nhiên tôi thấy sự phi lý và lý lẽ lòng vòng của anh ta. Thấy không đi đến đâu, tôi nói:

- Ngày mai tôi vẫn sẽ làm những việc mà tôi cho là công dân có quyền làm mà không phải xin phép và nhiệm vụ các anh là bảo đảm an ninh. Tôi đã làm đơn báo cho anh, nếu có gì xảy thì sẽ rất đáng tiếc, sẽ ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan anh.

Anh ta lại khuyên tôi, anh ta nói tôi nên làm theo đúng qui định của pháp luật để bảo đảm được an ninh, an toàn. Anh ta còn lấy trong túi ra một tập giấy photo nói là nghị định 38, anh chỉ lướt qua một số qui định nhưng tôi không chú ý lắm vì nghĩ sẽ tra trên mạng sau. Tôi hỏi xin anh ta một bản có được không thì anh không chịu.

Tôi nói:

- Như vậy quan điểm bên anh tôi đã hiểu, tôi xin phép tôi về.

- Anh cầm lại đơn.

- Tôi cầm về làm gì? Đơn này tôi trình báo cho các anh mà.

- Được rồi, anh cứ cầm về, chúng tôi đã vào sổ và đã biết việc anh báo.

Tôi thấy kỳ quá, nhưng thấy anh ta kiên quyết đưa lại đơn nên tôi nhận cầm về.

Có một điều kỳ lạ nữa là anh này không chịu xưng tên tuổi, cấp bậc của mình dù tôi hỏi nhiều lần. Sau thấy tôi truy quá, anh ta nói tên là Ngọc rồi đánh trống lảng sang chuyện khác.

Anh ta tiễn tôi ra tới cổng, rất lịch sự, nói rằng có biết tôi là ai và biết việc tôi làm. Anh ta lại khuyên tôi làm đúng theo qui định của pháp luật để an ninh được bảo đảm. 

Tôi cảm ơn anh ta, ra cổng trong ngao ngán.

Tôi không biết ngày mai có chuyện côn đồ hay lệnh bắt, phạt hành chính vì chuyện tụ tập uống café trên 5 người không xin phép không?

Ngẫm nghĩ, tôi thấy cái quốc pháp nước nhà hết sức hổ lốn và nham hiểm. Tôi thấy trăm thứ qui định của pháp luật, ngàn thứ nghị định tạo điều kiện thuận lợi cho nhà cầm quyền, đẩy thế khó cho dân. Mỗi dân đen là một tên tội phạm dự khuyết.

Thật khó sống.

Nguyễn Văn Thạnh

Sau khi chia tay Quang để về phòng, ngả lưng được 5 phút thì người bạn Duy Quang của tôi gọi điện thông báo cho tôi biết có hai kẻ lạ mặt bám theo ráo riết, làm cậu ấy sợ quá phải đi ngủ nơi khác.

Bài tiếp: Sự nham hiểm của hệ thống luật pháp toàn trị





1 nhận xét:

  1. Rất nhẹ nhàng , tế nhị . Hay lắm , nể phục bạn nhiều lắm Nguyễn Văn Thạnh ạ

    Trả lờiXóa