Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Cứu một người chết đuối và cứu một dân tộc chết chìm.

Kinh nghiệm cho thấy khi một người bị đuối nước, nếu không biết cách thì người cứu có thể chết cùng. Lý do là trong cơn tuyệt vọng, người đuối nước sẽ ôm chặt người cứu bằng mọi giá. Chính bản năng sinh tồn của người đuối nước đã giết chết cả ân nhân cứu mình. Do điều này mà người có kinh nghiệm thường để người đuối kiệt sức-sắp chết rồi họ mới cứu được.
Nguyên lý trên cũng đúng cho việc cứu một dân tộc chết chìm.
Trong một dân tộc, có người này, người nọ nhưng tổng quan, một dân tộc thất bại thì bi kịch sẽ đến với tất cả mọi người. 
Dân tộc cũng được cấu tạo từ từng con người và mọi người đều có bản năng sinh tồn như nhân vật chết đuối trên. Trước hết ai cũng phải lo việc sinh tồn của mình.
Khi xã hội đi vào suy thoái, giới lạnh đạo bằng mọi cách gia tăng quyền lực độc tôn của mình. Chi tiền nuôi đậm các công cụ bạo lực để chúng đi đàn áp, hủy diệt tiếng nói đối lập. Những kẻ này được lương hẫu hĩnh nên sẽ làm bất cứ điều gì ông chủ muốn. 
Trong xã hội như vậy người giàu tìm chốn an toàn bằng cách tranh thủ đoạt lợi, rút vô vỏ ốc an toàn, bịt mắt, che tai trước nỗi đau đồng bào.
Người nghèo thì gia tăng thời gian kiếm ăn, giành giật, không có thời gian cũng như trình độ để quan tâm xã hội.
Trong bối cảnh như vậy, những ai muốn cứu một dân tộc chết chìm đều bất lực và có thể gánh lấy hậu quả.
Từ năm 2006, anh Trần Huỳnh Duy Thức thấy được khủng hoảng, cảnh báo nhưng mấy ai nghe? Cả xã hội lao đầu vào cơn sốt cổ phiếu và bất động sản. Kết quả là anh đi tù 16 năm, cả xã hội dửng dưng.
Tôi thấy VN cần phải bi kịch thêm nữa, mọi giới, mọi ngành, từ chính trị gia, tướng tá, doanh nhân, dân thường phải nếm trải điều tồi tệ hơn nữa thì may ra họ mới quan tâm đến xã hội hơn.
Nhân bàn chuyện này, tôi có một câu hỏi cho các bạn: khi một người bị đuối nước, nếu bạn biết bơi, đủ điều kiện nhưng ko cứu, thì sẽ bị công luận lên án vì sự vô cảm nhưng tại sao nếu bạn có điều kiện nhưng lại không góp một tay để cứu một dân tộc chết chìm thì được cho là bình thường, nhiều khi còn được thông cảm?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét