Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Tiếp theo câu chuyện mẹ tôi đến đồn CA xã Hòa Phước

Tiếp theo chuyện mẹ tôi đến CA Hòa Phước sáng nay (8h 27.2.2014) để hỏi thông tin việc tôi và em tôi bị đánh hôm tối 14.2.2014. 
(Tôi sẽ tường trình nội dung buổi làm việc sau).
Nhưng sự thật không phải vậy.
Đây là cuộc điện thoại của mẹ tôi sau đó (tầm 12h30), khi tôi đã chia tay mẹ tôi để ra Đà Nẵng.
Các bạn nghe để biết mức độ khủng khiếp của nó
Đây là cuộc gọi em dâu tôi sau đó
Đây là cuộc gọi thứ hai sau đó tầm 20 phút
https://soundcloud.com/nguy-n-v-n-th-nh-4/em-dau-goi-2
Và đây là cuộc gọi của ba tôi chiều đó (tầm 17h, ngày 27.2.2014)
(Ngoài tên Thạnh, ở nhà còn có tên gọi là Tương).
Tôi xin nhường lại lời bình luận, cảm nhận cho các bạn
Riêng tôi, phải nói tôi choáng váng và rất đau lòng. Tôi quyết tâm đưa "chế độ khủng bố" này ra ánh sáng, hầu mang lại tương lai cho đất nước, cho dân tộc.
Tôi lùi có nghĩa là các ác đã thắng, cơ hội để có người lên án đến cùng cái ác là vô cùng hiếm. 
Các bạn hãy nghĩ làm gì đó để góp công sức, xin đừng bàn lùi. Ko tôi thì cũng phải có ai đó thôi các bạn. Nếu ko có ai thì vận nước xem như đen tối, cái ác hoàng hành ko ai chống nổi
Tôi đau lòng lắm nhưng vì nghĩa lớn, tôi không có nhiều lựa chọn.
P.s: Thông tin thêm:
http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/nguyen-trung-ton-blog-0228-02282014112348.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét