Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Bài bị báo Thanh niên gỡ: Giữa người với người

5 giờ · 
Bài gốc về vụ công an đánh gái đứng đường đã bị gỡ trên báo Thanh Niên gốc là ở đây... ai chưa đọc xin mời xem ạ 
nh, lúc ấy cũng đang ở báo Pháp luật TP HCM. Anh Điện cho rằng phải ngăn chặn " xu hướng bản năng" của điều tra viên. Anh Phong: Phải tăng cường giám sát, bằng camera, bằng luật sư tham gia ngay từ đầu. Hai ý kiến theo mình đều chí lý. Trong đó ý kiến anh Phong nếu được thực hiện chắc chắn sẽ giảm việc nhục hình bức cung. Ý kiến anh Điện đặt ra một góc nhìn sâu sắc vào nội tâm con người, mình đặc biệt quan tâm đến ý kiến này.
Em cũng xin cám ơn báo Người đô thị vẫn cho em đọc báo hàng tuần. 
Các bạn làm phóng viên nội chính đều biết hoặc từng chứng kiến cảnh công an đánh nghi can. Nhiều lúc ức lắm các bạn ơi!
Nhà ba má mình thân thiết với một em công an phường, học đại học ra, giờ nó lên thành phố (Phan Thiết) rồi. Nhiều lúc nó đi làm về vô nhà kể thấy thương, ví dụ buổi tối, anh em trong nhà kia gây lộn đánh nhau, mà vung dao đánh mới ác. Dân kêu điện thoại, công an tức tốc vô liền. Vô thì sao? Thì phải nhào vô giựt con dao từ thằng ông nội kia chứ sao nữa. Dân người ta trông như vậy mà. Nếu có roi điện thì chích phát cho thằng kia té ra giựt dao dễ ha, nhưng có lúc không được dùng roi điện, chỉ a la xô nhào vô quánh nó giựt dao thôi. Mà bạn nghĩ đi, công an cũng là con người thôi, cũng bao nỗi lo cơm áo gạo tiền, cũng có con bịnh, mẹ đau, vợ càu nhàu vì nghèo, cũng ham đi chơi vui vẻ như ai... nhưng khi vui người ta không kêu công an, tới chừng vung dao quánh lộn thì anh ơi anh ơi cứu em cứu em. Cứu xong được câu cám ơn, lỡ cứu không được còn bị chửi nữa.
Biết rằng nghề nghiệp như vậy, nhưng ai cũng bằng xương bằng thịt cả thôi, sao tránh được bực bội, tủi, trách giận. 
Như thằng em công an đó, nó nhào vô giựt dao, nhưng cũng bị xẹt hết mấy đường ở tay. Má tui nổi nóng nói nó lần sau con đừng đi nữa, tụi nó cắc cớ xỉn vô quánh lộn thì cho tụi nó chết cha hết đi. hehe. Cảnh sát công an bên mình không phải như bên Mỹ đâu, kêu giơ tay là phải giơ tay không bắn bùm chết ráng chịu. Do luật lệ của mình nhiều lúc dân túy lắm, nên công an, trong một số việc, cũng là thân tằm, trăm dâu đổ vô đầu. Lương của công an cũng chẳng cao, nên dân mình "khôn" lắm, mới bỏ tiền vô bóp người ta để được lợi cho mình. Hồi đó anh Lưu Đức đi phỏng vấn có câu hay lắm: "Dân nuôi dân xài". Ừa, đã "nuôi" để "xài" thì đừng thắc mắc vì sao mấy ảnh "làm luật" ha.Mốt rảnh tui kể chuyện hai vợ chồng anh công an hình sự đi bắt cướp riết bị chích kim vô người, nhiễm HIV, hai vợ chồng chết hết, bỏ lại thằng con cho bà ngoại nuôi. Rớt nước mắt. 
Nói chung vụ này còn nhiều thứ lắm, nói một lúc không đủ. Do luật lệ, do thu nhập, do thói quen người dân, do bị xay trong cái guồng máy xã hội loạn lạc... nên công an nhiều lúc không đứng đúng ở vị trí bảo vệ và đại diện pháp luật, mà người dân nhiều khi cũng quá đáng, vừa được ăn vừa được chửi. Méo mó hết trọi trơn!
Quay lại chuyện xu hướng bản năng. Vừa bắt quả tang thằng ăn cướp, bạn muốn dộng vô mặt nó mấy dộng hông? Tui còn muốn nữa là, mặc dù tui là phụ nữ dịu dàng con kiến bò qua cũng giật mình rớt cái đao ỷ thiên cầm trên tay. Mà mấy anh công an phường và công an hình sự gặp chuyện này hoài nha. Cho nên "xu hướng bản năng" là muốn dộng.
Các biện pháp để tránh không cho dộng, mời các bạn mua tờ Người đô thị tuần rồi đọc nhe. Đây tui chỉ kể các bạn nghe một câu chuyện của chính tui trong một lần theo chân mấy anh công an đi bắt gái điếm.
"Anh công an hỏi, bé X (con của cô gái điếm) giờ gởi ai (mẹ nó phải vào trại một thời gian). Cô gái điếm đáp chắc nhỏ bạn coi giùm. Anh công an nói gởi nó về ông bà ngoại đi, nó lớn rồi, phải lo đi học. Cô gái điếm im lặng. Lát sau cô chắc lưỡi nói, chắc kỳ này em cũng phải tính vậy.
Vài hơi thở dài.
Chỉ có vậy.
Không một câu nào khuyên nên hoàn lương, nên học lấy nghề nghiệp nào đó, cũng không hề có câu nào kiểu thôi cố gắng cải tạo tốt nhé, chóng trở thành công dân lương thiện...
Và tôi nghĩ những mẩu đối thoại đó mới chính là đối thoại giữa người với người.
Tôi cám ơn báo Thanh Niên đã đăng bài viết này, các anh chị không ngại "đụng chạm" với sự thật, mặc dù nếu có ai cắc cớ hỏi ui bài báo này nói công an dùng nhục hình thì chứng cứ đâu, vu vạ phải hông a ha, thì trăm phần trăm tui ngắc ngứ. Và như vậy có thể phiền cho các anh chị. Vì tui chẳng có giữ chứng cứ nào cả nhưng từng chi tiết của câu chuyện đó thì in sâu trong đầu tui. Cám ơn các anh chị. 
Bài đây ạ: 
Giữa người với người
Đêm đó tôi cùng một đồng nghiệp nữa theo các anh công an phường X đi bắt gái mại dâm. Mặc đồ dân sự, đi xe máy, mang theo còng, thẻ ngành và súng, các anh chở chúng tôi ngồi sau, lượn ra các ngã tư nơi gái mại dâm thường đứng chờ khách. Có em vừa cất tiếng hỏi "Đi hông anh" là bị vài cảnh sát chụp còng tay lôi lên xe liền, nhưng cũng có em vừa nhìn thấy mấy chiếc xe máy trờ tới đã vụt phóng chạy. Chạy sao nổi với đôi giày cao gót, các em té sấp ra đường, tấm thân mỏng mảnh bị mấy thanh niên lao tới đè dí, cảnh tượng thật thảm hại. Người đi đường thoạt nhìn chẳng thể biết vì sao các em lật đật phóng chạy, và cái đám thanh niên đang không phi xe máy xuống rượt người ta rồi đè sấp ra còng chặt tay lôi lên xe máy chở đi... là những ai, đang làm cái gì.
Về đồn. Hôm đó bắt được khá nhiều nhưng tôi nhớ nhất một em khai 16 tuổi, phổng phao, xinh đẹp, quê ở Đồng Nai, trốn nhà đi bụi và một thiếu phụ khoảng 45 tuổi, người đầy đặn, nét mặt hiền hậu. Đó cũng là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến một buổi lấy cung trong nhục hình của công an phường X.
Các công an lấy cung bắt em gái chụm tay đặt phần ngón lên bàn. Rút thắt lưng, chập đôi lại, vừa hỏi gằn từng câu vừa quật thẳng cánh xuống các đầu móng tay sơn đỏ. Chỉ chốc lát, nước mắt cô gái giàn giụa lem luốc hết khuôn mặt phấn son, tóc rũ ra, người giật lên sau mỗi lần chiếc thắt lưng quật xuống.
Còn thiếu phụ nọ không ngồi trên ghế mà ôm đầu ngồi dí xuống sàn. Người hỏi cung rất thành thạo túm từng nhúm tóc bên thái dương chị ta giật mạnh. Không khai. Anh ta thẳng chân đá mạnh vào hạ bộ chị nọ. Hết cú này đến cú khác. Mỗi cú đá, chị ta gập mình lại rên rỉ, nước mắt lấp lánh trên mặt.
Tôi run hết cả người, quên hết mình đang ở đâu, quên hết mình đang làm gì. Đang đứng trong một nhóm công an bên ngoài, tôi nhao lên. Thì người đồng nghiệp tôi giữ chặt lại và nói thầm: " Đừng". Tôi cảm thấy ruột gan trào ra ngoài. Tôi cảm thấy muốn nôn ọe.
Lát sau, anh đội trưởng mời tôi ra uống trà. Anh xin lỗi tôi, hỏi tôi có làm sao không, rồi giải thích: "Không làm thế, những người này không khai ra bọn tú bà. Họ bị bắt rất nhiều lần rồi, đưa lên trại hết thời hạn lại quay về, ra đường đứng tiếp. Nhiều khi cứ vài tháng lại bắt lên trại một lần. Công an đi bắt quá nhiều lần, quen mặt hết trơn, biết cả gia cảnh. Nhưng nếu không khui ra được đường dây (đường dây tổ chức bán dâm-NV) thì dù biết rõ ràng (họ được chăn dắt) cũng không thể làm gì hơn. Bắt vô trung tâm một tuần, có người lên bảo lãnh là nó được ra. Như con nhỏ này. Đi đứng đường tiếp, có lúc thấy anh em còn cười. Anh em cảm thấy công việc của mình như bắt cóc bỏ dĩa, hết sức mệt mỏi. Nhưng không làm thì không được".
Đêm đó anh chở tôi đi lòng vòng những con đường trên địa bàn quận 3 mà gái mại dâm hay đứng, chỉ từng người nói vanh vách họ tên gì, bao nhiêu tuổi, đã bị bắt bao nhiêu lần. Tôi hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy những phụ nữ mặc áo bà ba, quần đen, tóc đen mượt búi một búi to sau gáy, xách cái giỏ nhựa đi chợ, nhìn đoan trang như bà nội trợ của một gia đình khá giả nền nếp, mà lại có tuổi nghề bán dâm dài thượt. Lại có cả bà cụ trên 70 tuổi bị bắt bao nhiêu lần vẫn quay lại "hành nghề". Riết chán, công an làm lơ, không thèm bắt bà nữa.
Có một thứ cảm xúc có thật gọi là "chai lì" trong nghề nghiệp, mà nghề nghiệp nào hình như cũng vậy. Khi suốt nhiều năm phải đi bắt các phụ nữ bán dâm và phá các đường dây bán dâm, mà là bắt đi bắt lại, phá đi phá lại, thì trong con mắt các anh công an, những cô gái điếm thậm chí không được coi là những con người bình thường chứ đừng nói đến việc như những phụ nữ. Hoặc những phụ nữ trẻ. Hoặc những phụ nữ trẻ và đẹp.
Vì thế, mặc dù khêu gợi, mặc dù là phụ nữ, mặc dù trẻ và đẹp, nhưng các cô gái bán dâm lúc này tuyệt nhiên không gây được cảm xúc nhân tính nào với các anh công an, ngoài việc chỉ là những đối tượng của công việc. Mà hơn nữa, đó là những đối tượng ranh ma, lì lợm, khiến các anh tốn thời gian, tốn công sức nhưng vô vọng. Sự "cứng đầu" của những kẻ phạm tội cộng với sự rối rắm và thiếu hiệu quả của pháp luật khiến các anh công an trút nỗi tức giận, sự bất lực và mệt mỏi từ công việc vào những cú đấm đạp. Không còn người phạm tội mà chỉ là bằng chứng của sự khinh thị hiển nhiên. Không còn vị đại diện của pháp luật mà là một cỗ máy mù mắt đang gầm thét.
Tôi nghĩ nó như một sự "giận cá chém thớt", xả stress một cách vô thức.
Khoảng 2 giờ đêm, cuối cùng, khi kết thúc màn nhục hình và lấy cung, hoàn tất biên bản, chúng tôi áp giải các cô gái bán dâm lên trung tâm (trung tâm giáo dục-dạy nghề phụ nữ, các cô gái mại dâm được đưa vào đây để học nghề) ở Thủ Đức. Trên xe, hầu hết thời gian chúng tôi im lặng. Ra khỏi nội thành, cả công an và các cô gái mại dâm hình như đều trở thành những người khác. Đôi mắt quắc lên hung hãn, đôi tay từng chập đôi chiếc thắt lưng quật không thương tiếc vào những ngón tay con gái để móng dài sơn đỏ... không còn. Các anh công an tháo mũ, vuốt mái tóc đẫm mồ hôi ra dưới làn gió đêm, kéo chiếc áo sắc phục ra khỏi thắt lưng một chút, ngả người trên lưng ghế. Các cô gái nhạt hết son phấn và vẻ đong đưa bán chác, tóc xổ ra được quấn gọn sau gáy, ngồi kẹp hai tay vào đùi, bỗng chân chất như con Nụ cái Thắm dưới quê, thời chưa trôi sông lạc chợ. Và đó là lúc thỉnh thoảng vài câu hỏi phá tan bầu không khí im lặng.
Anh công an hỏi, bé X (con của cô gái điếm) giờ gởi ai (mẹ nó phải vào trại một thời gian). Cô gái điếm đáp chắc nhỏ bạn coi giùm. Anh công an nói gởi nó về ông bà ngoại đi, nó lớn rồi, phải lo đi học. Cô gái điếm im lặng. Lát sau cô chắc lưỡi nói, chắc kỳ này em cũng phải tính vậy.
Vài hơi thở dài.
Chỉ có vậy.
Không một câu nào khuyên nên hoàn lương, nên học lấy nghề nghiệp nào đó, cũng không hề có câu nào kiểu thôi cố gắng cải tạo tốt nhé, chóng trở thành công dân lương thiện...
Và tôi nghĩ những mẩu đối thoại đó mới chính là đối thoại giữa người với người.
Hoàng Xuân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét