Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

HỒ SƠ VẬN ĐỘNG CHO HƯỚNG TRANH ĐẤU BẦU CỬ THẬT - HIỀN TÀI THẬT

Tóm lược“Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn”. (Thân Nhân Trung). Hiện tại chúng ta đã thật sự bầu được người tài đức ra lãnh đạo đất nước chưa? Chúng ta nên làm gì để có hiền tài lãnh đạo đất nước? 
Nhân mùa bầu cử sắp tới, bài viết sau đây cung cấp một một góc nhìn về việc lớn lao đó.

1. Nhận diện một nguyên tắc chính của dân chủ
Khi bàn về vấn đề dân chủ, chúng ta, nhất là đông đảo người dân thường lạc lối vào những lý luận hàn lâm. Kết quả của các lý luận hàn lâm là làm cho người dân chán nản, mất phương hướng và không biết nên hành động như thế nào.
Trong mớ bòng bong lý luận đó, chúng ta chỉ cần xác quyết một điều giản dị, dễ hiểu như sau “dân chủ là chính quyền thuộc nhân dân”. Nhân dân ủy quyền cho chính trị gia thông qua bầu cử. Đây là nguyên tắc số một của nền dân chủ. Dân không bầu, không có quyền.

2. Bầu cử thật-hiền tài thật
Con người, với bản tính ích kỷ của mình, chỉ lo nghĩ đến những điều lợi ích thiết thực, gần gũi với mình. Tuy nhiên, khi chúng ta sống chung với nhau, có những lợi ích chung mà chúng ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Một trong những lợi ích chung đó là hiền tài lãnh đạo đất nước. Cách đây hơn 570 năm, cha ông chúng ta đã nói “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn”. (Thân Nhân Trung).
Những khốn khổ mà người dân Việt Nam hiện nay phải gánh chịu như: đói nghèo lạc hậu, ô nhiễm môi trường, thực phẩm độc hại, tắc đường, tai nạn giao thông,…có nguyên nhân sâu xa không gì khác hơn là chúng ta thiếu hiền tài làm việc nước.
Ngày này, để có hiền tài, phải qua bầu cử thật. Chúng ta cần thuyết phục công chúng lợi ích này để họ góp công, góp sức tranh đấu cho một tương lai chung.

Có bầu cử thật thì chúng ta sẽ không còn cảnh chướng tai gai mắt như: cả họ làm quan, hay cảnh con ông cháu cha chễm chệ trên các ghế quyền lực đục khoét đất nước.

3. Lý lẽ cho những ngụy biện (nhằm giúp công chúng sáng tỏ trước những ngụy biện của thế lực nắm quyền): 
3.1. Chính quyền nhân dân, đi đâu mà mất?
Hồi còn ngồi ghế nhà trường và ở giảng đường đại học, một lập luận tôi hay nghe đi nghe lại là thế lực thù địch đang ngày đêm âm mưu để lật đổ chế độ ta, chiếm đoạt chính quyền rồi nô dịch nhân dân ta.
Gần như các bài học lịch sử chủ yếu xoay quanh vấn đề này. Mỗi khi chính quyền bị thế lực bên ngoài chiếm giữ thì nhân dân lầm than, rồi anh hùng nằm gai nếm mật lãnh đạo nhân dân giành lại chính quyền. Có chính quyền nhân dân lại có cuộc sống ấm no.
Nghe riết tôi thành phản xạ vô điều kiện là tin vào luận điểm này. Thật là yên tâm khi chính quyền hiện nay nằm chặt trong tay đảng ta (đảng Cộng sản).
Năm 2011 chứng kiến cảnh người biểu tình phản đối Trung Quốc bị chính quyền đánh đập, đạp mặt, bắt nhốt,.....tôi bắt đầu hoài nghi.
Tìm hiểu lại về vấn đề chính quyền, tôi thấy một điều thật dễ hiểu: thời dân chủ, chính quyền thuộc về dân; dân tạm thời ủy thác chính quyền cho một nhóm người thông qua bầu cử. Việc ủy thác này có thời hạn để dân bầu lại. Thời hạn có thể là 3,4,5,6,...năm, tùy nước. Thông thường là 4-5 năm.
Để bảo đảm việc ủy thác đúng thì việc bầu cử cần tự do, minh bạch, có sự cạnh tranh giữa các cá nhân, đảng phái,....
Với cách ủy thác này, chính quyền luôn ở trong tay dân, không mất đi đâu được. Vì sau mỗi nhiệm kỳ, dân có thể đá đít những nhóm cầm quyền làm việc lôi thôi, bê tha,...và giao quyền cho nhóm khác.
Rọi chiếu hiểu biết này, tôi thật sự giật mình. Hóa ra lâu nay, cái đảng này là một tổ chức trộm cắp qui mô lớn.
Ông tổng bí thư và hàng đống ông bà bí thư các cấp chẳng dân nào bầu vẫn nghiễm nhiên có quyền, nghiễm nhiên ngồi trên đầu dân.
Dưới mắt tôi, cái nhóm người này không khác gì một băng đảng trộm cắp, dối trá và bịp bợm.
Nhờ trộm cắp chính quyền mà họ "giàu rất nhanh, cỡi lên đầu nhân dân còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa" (lời ông Thiếu tướng Nguyễn Xuân Tỷ).
Dưới góc nhìn này thì thế lực ngoại bang tiếm quyền (cướp đoạt quyền lực) hay thế lực nội bang trộm cắp chính quyền đều xấu xa, độc ác, tồi tệ như nhau.
Dân ta vì không hiểu nguồn gốc chính quyền, vì lo sợ bị mất chính quyền mà bị lừa dối để rồi chịu cảnh đói nghèo, tha hóa.
3.2. Chế độ nói lấy được.
Các cô gái mới lớn thường mộng mơ với bầu trời phía trước đầy thơ mộng trong tình yêu. Thời gian trôi đi, rất nhiều cô gái trong số đó ngậm quả đắng với cuộc đời dang dở.
Nguyên nhân không gì khác hơn là các cô gặp phải những chàng sở khanh.
Bằng những lời đường mật và ngon ngọt, các anh chàng này đưa các cô gái mới lớn đầy trong sáng vào cõi mộng ảo nhưng đau khổ thật.
Đó là chuyện nhân gian tình ái giữa nam và nữ mà ai cũng biết. 
Nhiều người còn thốt lên, sở khanh cũng chỉ lừa được các cô nàng dễ dãi (ngụ ý đổ lỗi cho các cô hư hỏng).
Có thể là vậy, nhưng với một dân tộc thì sao? Có chuyện một dân tộc dễ dãi, ngây thơ để bị lừa không?
Khi đi học tôi thường nghe các lời giảng "đảng ta là đội ngũ tiên phong của giai cấp công nông, giai cấp cần lao", "đảng ta không có quyền lợi nào khác ngoài quyền lợi dân tộc", "đảng ta ngày đêm chăm lo quyền lợi của nhân dân", để rồi "đảng ta là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước", rồi đảng ta không cần ai bầu vẫn cứ là đứng đầu nhân dân.
Rồi thực tế "thành viên bộ chính trị được cấp biệt thự", "cán bộ có bệnh viện riêng, có ban chăm sóc sức khỏe, có nghĩa trang riêng cho cả vợ và chồng",......
Trong bài viết trước, tôi có nói dưới mắt tôi, họ (đảng cộng sản) không khác gì một băng đảng trộm cắp qui mô lớn-trộm cắp chính quyền, còn lần này họ không khác gì những tên sở khanh đĩ miệng.
Một dân tộc bị một thế lực đĩ miệng lừa dối thì thật vừa bi thảm, vừa đáng thương.

4. Lý lẽ đúng
4.1. Tự do hôn nhân và tự do chính trị.
Những người ủng hộ chế độ toàn trị hay bài bác tự do, gắn tự do với loạn lạc, với suy đồi. Mà loạn lạc thì ai cũng e ngại, cũng sợ.
Tôi thấy tiến trình đi lên văn minh của loài người mang lại hai loại tự do: tự do hôn nhân cho phụ nữ và tự do chính trị.
Tự do hôn nhân (cho phụ nữ) là quyền được chọn người yêu, người chồng theo ý mình và cả quyền ly hôn nếu cuộc sống không hạnh phúc.
Điều này, hiện nay đa số phụ nữ Việt Nam, nhất là ở thành thị có được. Có lẽ do nhiều người thấy điều này là hiển nhiên nên không thấy quí.
Lùi về quá khứ trăm năm trước, chúng ta thấy hôn nhân đối vơi chị em đầy bi kịch. Gần như chị em không có quyền gì trong việc này, thậm chí quyền ly hôn cũng không có. Chuyện phải sống cả đời với kẻ vũ phu là phổ biến.
Tự do hôn nhân mang lại chất lượng sống cho “nửa thế giới”, (thậm chỉ là “cả thế giới” vì đàn ông cũng có cuộc sống hạnh phúc khi có vợ hạnh phúc).
Tương tự như vậy, tự do chính trị đồng nghĩa với việc người dân có quyền lựa chọn người lãnh đạo cho mình; bao gồm cả quyền ly hôn-tức quyền chia tay người lãnh đạo tồi để chọn người lãnh đạo mới.
Dưới góc nhìn này, người dân VN hiện nay chưa có tự do chính trị.
Đây chính là nguyên nhân của nhiều khổ đau hiện nay dân tộc đang hứng chịu.
Hiện nay, ĐCS VN lấy lý do là có công "giải phóng" dân tộc khỏi ách ngoại xâm nên có quyền độc tôn lãnh đạo nhân dân.
Lý lẽ này thật sai trái.
Lục Vân Tiên có công cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi tay bọn cướp nhưng không có nghĩa có quyền chiếm đoạt nàng.
Cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi bọn cướp là việc làm chính nghĩa nhưng hủy diệt tự do hôn nhân-ép Kiều Nguyệt Nga lấy mình-là việc làm phi nghĩa.
Đạo làm người trong chuyện xưa của cụ đồ mù-Nguyễn Đình Chiểu-có làm cho tập thể BCT đảng cộng sản VN bối rối?
4.2. Trộm cắp quyền lực, trộm cắp tiền bạc, trộm cắp tương lai.
Lã Bất Vi, một gian hùng thời chiến quốc của nước Tàu có nói đại ý "trồng lúa lãi 1, đi buôn lãi 10, còn buôn Vua thì không thể tính lãi". 
Người Việt có câu "một người làm quan cả họ được nhờ".
Quyền lực xưa nay tạo ra nhiều lợi lộc nên luôn hấp dẫn con người. Ấy là quyền lực sai, quyền lực bị chiếm đoạt.
Dưới ánh sáng dân chủ, chúng ta biết rằng quyền lực phải thuộc về nhân dân, khi đó quyền lực phụng sự nhân dân. Quyền lực mang lại sự thịnh vượng cho dân tộc thay vì cho phe nhóm chiếm giữ nó.
Nguồn cơn gây nên cái nghèo khổ cho chúng ta hiện nay không gì khác hơn là quyền lực bị trộm cắp. Tổ chức trộm cắp không ai khác hơn là ĐCS VN. 
Từ trộm cắp quyền lực, họ đã trộm cắp tiền bạc. Hãy xem quan chức chúng ta giàu có như thế nào, con cái họ học hành ở đâu thì biết mức độ và qui mô trộm cắp tiền bạc của họ. 
Từ trộm cắp tiền bạc, họ đã trộm cắp tương lai của tất chúng ta.
Hiện nay mỗi người dân VN đã gánh một núi nợ trên đầu, sống trong một đất nước cạn kiệt tài nguyên, hạ tầng sập xệ, môi trường ô nhiễm, thực phẩm độc hại. Không có tương lai khi sống trong một đất nước như vậy.
Xót xa cho ta, xót xa cho đồng bào ta.

5. Đạo làm người từ chuyện xưa.
Tôi thấy đất nước trên đà tha hóa, suy vong. Loạn lạc trong xã hội, suy cho cùng là do con người sống trái đạo.
Hôm nay, tôi mượn chuyện xưa để chỉ ra đạo làm người. Kỳ vọng sẽ thuyết phục mọi người hơn.
Dân tộc ta có hành trình ngàn năm với đặc điểm nổi trội là đánh giặc giữ nước. Trong kho tàng truyện kể dân gian về chủ đề này, nổi trội nhất là truyện Thánh Gióng.
Hãy suy tư về truyện Gióng.
1. Thánh sinh ra trong bất thường: Thánh không phải con người sinh học mà là lòng yêu nước.
2. Thánh nuôi hoài không lớn: lòng yêu nước nó luôn tồn tại nhưng lặng lẽ khi xã hội bình yên. Trong xã hội bình yên ai cũng lo việc riêng tư của mình là điều hiển nhiên.
3. Thánh lớn vụt khi có loa gọi của triều đình: lòng yêu nước lớn mạnh nhanh chóng khi tổ quốc, dân tộc lâm nguy. Tất nhiên trước đó phải có truyền thông (loa gọi). Xin nói thêm bọn vô đạo trộm cắp quyền lực ra sức ngăn chặn truyền thông là vì chúng muốn ngăn cản sự lớn mạnh của lòng yêu nước.
4. Thánh ăn cơm nhà, ăn cơm làng, uống nước sông,.....Đây chính là hình ảnh của đạo việc chung mà tôi nói trước đây. Mọi người, dù thời xa xưa còn nhiều mê muội đã biết mang cơm mình để Thánh ăn mà đánh giặc. Rất buồn là thời nay, nhiều người còn tăm tối, ích kỷ không nhận ra điều này.
5. Thánh đòi hỏi phải có ngựa sắt, giáp sắt, roi sắt: đây là một đòi hỏi hợp lý. Lòng yêu nước cần có phương tiện mới làm được việc lớn. Đến Thánh cũng đòi hỏi điều kiện để làm việc huống gì phàm nhân.
Nhiều người không biết lẽ phải này nên ra sức phản đối khi một ai đó tranh đấu lên tiếng đòi hỏi. Với họ, cứ phải tranh đấu bằng cả tấm lòng mới đẹp. Họ cần đẹp, ko cần hiệu quả.
6. Thánh quét giặc đến biên giới rồi về trời chứ không thừa thắng xông lên kiếm mớ đất giặc Ân. Đây là điều thú vị. 
Thánh để lại một đạo lớn cho thiên hạ biết: bảo vệ của mình, không tham của người dù mình có sức mạnh thần thánh.
Tôn trọng quyền sở hữu-nói khác đi là không trộm cướp-là một đạo lớn của hòa bình.
Đcs VN đang vi phạm đạo này. Họ đang dùng sức mạnh của 3 triệu đảng viên để chiếm đoạt quyền lực của nhân dân. 
Gióng về trời, không chiếm quyền, không làm Vua sau khi lập công cũng là một thông điệp làm cho ĐCS VN bối rối xấu hổ nếu họ còn muốn làm người.
Để sống trong xã hội bình yên, không gì hơn là hiểu đạo, sống đúng theo đạo làm người.

6. Đạo làm người-tối kỵ trộm cắp.
Con người hơn muôn thú vì biết đâu đúng đâu sai để hành xử tức biết đạo và sống theo đạo.
Các bậc hiền nhân, thánh nhân xưa nay khi giáo hóa con người đều có điều răn không trộm cướp. Từ Đức Phật, Đức Chúa, đến Đức Khổng Tử, Đức Mohammed đều răn điều này.
Trộm cướp chính là nguồn cơn của bất ổn xã hội. Làm người chân chính, ai cũng ghét thói này. Hãy xem người dân trút tức giận lên những kẻ trộm chó thì biết.
Trộm vật chất đã tồi tệ, trộm chính quyền còn tồi tệ gấp bội. Vấn đề là ít ai thấy điều này hoặc biết mà lờ đi vì nhiều lý do.
Hiện nay, để giữ được quyền lực, nhóm trộm cắp biết cách tạo ra một cơ chế ban thưởng cho những ai ủng hộ, bảo vệ, thậm chí là ca ngợi chúng. Nguy hiểm hơn, cơ chế này ràng buộc con người vào vòng lợi quyền của trộm cắp.
Tôi nghĩ đã đến lúc người VN, nhất là người Thủ đô phải có thái độ với vấn nạn này.
Trộm cắp và ủng hộ trộm cắp đều tồi tệ như nhau cả.

7. Sự lựa chọn của lịch sử và trách nhiệm của hậu thế.
Quan điểm của nhiều người, ngày này, 70 năm trước (1945-2015), là một ngày hội của toàn dân. 
Những người cộng sản đã đáp ứng được kỳ vọng của nhân dân lúc đó là muốn thay đổi, muốn độc lập, muốn thoát khỏi tình thế đói nghèo, tuyệt vọng và họ (những người cộng sản) là những chiến sĩ trung kiên chiến đấu cho động cơ được thúc đẩy bởi lòng yêu nước, thương dân. Động cơ trong sáng này thật khó phủ nhận.
Cơ quan tuyên truyền của nhà cầm quyền luôn nói: lịch sử đã chọn đảng cộng sản, nhân dân đã tin cậy giao phó vận mệnh của mình cho đảng cộng sản.
Dưới góc nhìn biện chứng lịch sử, tôi thấy những quan điểm trên có lý lẽ của nó.
Vấn đề nằm ở chỗ: lịch sử không phải bao giờ cũng lựa chọn đúng và không cứ thế hệ đi trước chọn thì con cháu tuân theo và chấp nhận vô điều kiện.
Những người hậu thế chúng ta không thể chấp nhận một kiểu quyền lực mà dân không bầu. Nó vi phạm thô bạo nguyên tắc dân chủ. Nó không gì khác hơn là một kiểu trộm cắp.
Chúng ta tôn trọng tiền nhân, tôn trọng lịch sử nhưng phải kiên quyết tranh đấu cho điều đúng đắn, cho lẽ phải.

8. Bàn đạo làm Người với tổng bí thư.
THƯ NGỎ
Hà Nội ngày 12 tháng 1 năm 2016.
Kính gửi: ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư ĐCSVN.
Thưa ông, tôi là Nguyễn Văn Thạnh, một người dân của nước Việt Nam. Về mặt tuổi tác, tôi đáng hàng con cháu của ông. Về mặt vai vế trong xã hội, tôi chỉ là dân đen còn ông là người đứng đầu cả nước.
Nếu chiếu theo hệ giá trị cổ truyền phong kiến thì thật tôi không phải đối tượng được phép nói chuyện cùng ông.
Thật may mắn, chúng ta sống trong thời đại dân chủ. Thời đại bình đẳng, lấy giá trị và nhân phẩm của con người làm thước đo.
Chính vì điều này, hôm nay tôi viết thư này trao đổi với ông một việc: bàn đạo làm Người.
Thưa ông, triết gia cổ Hy Lạp Socrates có nói "không gì vui sướng bằng làm Người". Tất nhiên ý ông nói đến con Người đúng nghĩa chứ không phải con người hình thức bên ngoài.
Con Người đúng nghĩa là con người hiểu đâu đúng, đâu sai để sống đúng phẩm giá làm người. 
Chúng ta có thể gọi những điều đó là Đạo. 
Như ông biết, khi người ta mắng nhau "đồ vô đạo" là lời mắng rất nặng nề.
Thưa ông, một trong những đạo làm người là tối kỵ trộm cướp. Là một người chức cao vọng trọng chắc ông biết điều này. Gần như các hiền nhân, thánh nhân xưa nay khi giáo hóa con người đều răn không được trộm cướp.
Trộm cướp có thể hiểu là chiếm giữ những thứ thuộc về người khác làm của mình. Chiếm giữ bất cứ thứ gì đều là trộm cướp chứ không riêng gì con gà, trái bí,....đúng không ông?
Hẳn ông đồng ý về điều này.
Chắc ông cũng biết, nhân gian rất ghét trộm cướp vì chỉ có loại vô đạo mới làm việc đó. Trộm cướp gây bất ổn cho xã hội.
Thưa ông, là một giáo sư, tiến sĩ chắc ông biết điều này "quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân ủy quyền qua bầu cử, ấy là dân chủ". Điều này có nghĩa là muốn có quyền lực chính trị phải được dân bầu. Tính chính danh của bậc trị quốc, an dân nó ở chỗ này.
Đến đây, tôi xin hỏi ông: suy luận từ điều 4 hiến pháp, nghiễm nhiên ông là người đứng đầu đất nước hiện nay (ông từng nói: “Hiến pháp của quốc gia là văn kiện đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh của đảng”), ông có được người dân nào bầu không?
Ông lấy lý lẽ nào để nghiễm nhiên ngồi trên đầu nhân dân mà dân không được bầu?
Thưa ông, thật khó khăn để nói cho ông biết "dân không bầu mà có quyền là trộm cắp quyền lực của nhân dân". 
Tôi biết nói ra điều này làm ông không vui nhưng tôi không thể nói khác hơn.
Phẩm giá con người nằm ở chỗ dám nói lời chân thật.
Thưa ông, càng có tuổi tác, càng ở ngôi cao càng phải giữ mình, càng phải tự giác sống đúng đạo làm người, đúng không ông?
Kính thư

Nguyễn Văn Thạnh
Kỹ sư-blogger.
ĐT: 0984.973.376
www.tasako.net
Lời bàn: cái hay của bức thư này không nằm ở lời nặng nhẹ với tổng bí thư mà nằm ở chỗ thông qua bàn đạo làm người, thiên hạ sẽ thấy vị TBT không có gì là ghê gớm, đáng kính cả. Ông ấy chỉ là kẻ trộm cắp quyền lực. Và cũng qua bức thư nhân dân thấy được quyền lực của mình bị trộm cắp như thế nào.
P.s: Dân chủ dựa trên một nguyên tắc căn bản là quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Điều này đồng nghĩa: dân không bầu là không có quyền. Chúng ta hãy truyền thông điệp này đến với mọi người mà bạn gặp.

9. Phá vỡ tảng đá toàn trị trên lưng dân tộc.
Ngày bé, tôi rất thích xem phim tây du ký. Tôi nhớ nhất đoạn Tôn Ngộ Không bị Phật tổ đè dưới núi Ngũ Hành Sơn. Trông lúc đó Tôn Ngộ Không thật tội, phải xin bánh bao của đứa trẻ chăn trâu để ăn. 
Thần thông như Tôn Ngộ Không khi bị đá đè cũng phế.
Lớn lên tôi trăn trở trước câu nói của ông Lý Quang Diệu "Nếu có vị trí số 1 ở Đông Nam Á thì đó phải là VN mới xứng đáng".
Ông đã chỉ ra: "sánh về địa chính trị, tài nguyên, con người thì VN không thể xếp sau nước nào trong khu vực".
Đi tìm hiểu tôi thấy một sự thật "dân tộc ta bị một tảng đá đè trên lưng-tảng đá toàn trị".
Cũng như đá, sự toàn trị có độ kết dính rất cao, rất khó phá vỡ.
Các thợ đá biết một điều, nếu dùng tay chân đấm đá vào đá thì chỉ thiệt thân, nếu dùng búa đập vào đá vô tội vạ chỉ thiệt sức.
Thợ có kinh nghiệm sẽ dò tìm vân đá, rồi dùng nêm cho vào mạch vân, dùng búa nện liên tục thì đá sẽ vỡ ra dễ dàng.
Phá vỡ tảng đá toàn trị cũng có nguyên tắc như vậy. Chúng ta cần phải dò mạch để xác định điểm yếu của nó. Sau đó cứ nện liên tục vào đó thì việc lớn tất thành.
Tôi thấy ra điểm yếu của thể chế này-đó là sự không chính danh trong quyền lực. Nói rõ ra đây là thể chế trộm cắp quyền lực nhân dân.
Điều này thì rõ như ban ngày, không thể nào bác bỏ được. 
Vấn đề còn lại là tổ chức việc nện vào điểm yếu này để phá vỡ tảng đá toàn trị mang phúc lành cho dân cho nước.

10. Nước Pháp thức tỉnh, nước Việt thức tỉnh.
Nước Pháp trước cách mạng 1789 là một nước nghèo. Nhân dân cùng cực dưới sự áp bức của tầng lớp cai trị.
Lúc đó nước Pháp được cai trị theo chế độ phong kiến, đứng đầu là vua Louis XVI.
Hàng ngàn năm qua, dân Pháp vẫn tin, vua đứng đầu nhà nước, đất nước là của vua nên tuân phục.
Tình hình cứ thế cho đến khi triết gia nổi tiếng Jean Jacques Rousseau viết cuốn khế ước xã hội.
Trong cuốn sách ông chỉ ra rõ ràng "mọi người sinh ra bình đẳng" và "quyền lực nhà nước có nguồn gốc từ nhân dân, nhân dân ủy quyền qua bầu cử".
Lý lẽ của ông đã chinh phục lớp người có hiểu biết. Tuy nhiên lực lượng cách mạng lại nằm ở quần chúng nhân dân.
Làm sao dân nghèo, thợ thuyền hiểu điều này? Họ không có nhiều thời gian để đọc cũng như trình độ để hiểu.
Khẩu hiệu được đưa ra cho quần chúng "mỗi người một phiếu bầu, ấy là bình đẳng". Khái niệm về bình đẳng đến với người dân Pháp đơn giản, dễ hiểu như vậy. 
Người dân Pháp thức tỉnh, họ tranh đấu để đòi điều trên. 
Từ đây nước Pháp hùng cường, chiếu ánh sáng văn minh lên nhân loại.
Nước Việt hiện nay cũng giống như nước Pháp khi xưa. 
Người Việt Nam nghiễm nhiên chấp nhận sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện của đảng cộng sản. Quyền lực tuyệt đối, tha hóa tuyệt đối. Đất nước tụt hậu, dân đói nghèo, lầm than.
Tôi trăn trở điều này và suy tư cho giải pháp.
Tôi đã tìm thấy. Tôi muốn xoáy sâu vào một điểm yếu chết người của chế độ: tính pháp lý của quyền lực.
Tôi tin với khẩu hiệu "không bầu không có quyền", "không bầu là trộm cắp", "trộm cắp quyền lực, trộm cắp tiền bạc, trộm cắp tương lai",.....nếu nó được truyền đi xa, người VN sẽ thức tỉnh.

11. Đấu võ và đấu chính trị.
Võ học là một tinh hoa của con người dùng để chiến đấu và chiến thắng kẻ đối kháng. Chúng ta có thể ứng dụng triết lý võ học vào chính trị.
Lý luận võ học có hai điểm chính. 
11.1. Tập trung đánh điểm yếu: ví dụ khi giai chiến, các đối thủ hay nhằm vào điểm yếu của đối phương để ra đòn như: mắt, yết hầu, chấn thủy, bộ hạ,…Trong chính trị cũng vậy, chúng ta cũng phải nhằm vào điểm yếu nhất của đối thủ để tấn công. Hiện nay ĐCS VN toàn trị cả nước, họ nắm hết các sức mạnh: chính trị, kinh tế, truyền thông, giao dục,….Họ rất mạnh. Tuy nhiên điểm yếu chết người của họ là tính pháp lý quyền lực của họ lại không có. Chúng ta tấn công điểm này là đúng bài võ chính trị.
11.2. Lấy yếu địch mạnh-(nhu chế cương).
Trong tranh đấu, nếu bạn nhẹ cân, yếu sức hơn đối thủ thì làm sao? Cơ hội nào để bạn chiến thắng.
Giải pháp là bạn phải dùng sức đối phương. Thí dụ khi đối phương ra đòn, bạn né được, bạn chụp tay đối phương kéo mạnh theo hướng đánh. Đối phương đánh càng mạnh thì lực phát ra càng mạnh. Khi đó cộng thêm lực bạn nữa đối phương sẽ mất thăng bằng. Lúc đó bạn dễ dàng ra đòn và hạ gục đối thủ.
Chúng ta có thể ứng dụng triết lý võ học trên trong tranh đấu chính trị.
Một chế độ bạo ngược khi chúng ra đòn cường quyền là lúc ta dễ đánh nhất. Hãy nắm chắc vị trí này mà khuyếch trương nó lên cho thiên hạ biết.
Khi chúng ta tấn công tính pháp lý quyền lực của ĐCS, chắc chúng chúng ta sẽ bị đàn áp, bị sách nhiễu, đánh đập, thậm chí là đi tù nhưng chúng ta quyết không sợ. Lẽ phải, chân lý đang thuộc về chúng ta. Họ càng tấn công bạo lực chúng ta thì chân lý càng sáng tỏ, nhân dân càng thấy đâu là chính nghĩa, đâu là phi nghĩa.
Ngày nay, dưới sức mạnh của internet, tiếng nói bênh vực chính nghĩa đã vượt biên giới quốc gia mà đi đến toàn cầu.
Hãy kiên trì cho một mục tiêu, một chính nghĩa, một chân lý, chúng ta sẽ thắng.

12. Loài người và tiến trình chinh phạt.
Lịch sử lan tỏa, tiến lên văn minh của con người đi kèm với lịch sử chinh phạt.
Bắt đầu từ những cuộc chinh phạt trong nhóm, ở đó những con to khỏe sẽ chinh phục con yếu để giành quyền sinh tồn. Cuộc chinh phạt tự nhiên này bảo đảm những cá thể có ghen tốt, khỏe mạnh được tồn tại và truyền giống.
Tiếp theo là cuộc chinh phạt giữa các nhóm với nhau để hình thành thủ lĩnh bầy đàn lớn hơn gọi là thị lạc, bộ tộc. Cứ thế hình thành nên nhóm lớn nhất là nhà nước với thủ lĩnh là Vua.
Tiếp theo là sự chinh phạt giữa các quốc gia. Sau quốc gia là sự chinh phạt giữa các nền văn minh, văn hóa.
Theo tiến trình này, con người sẽ đi đến điểm thống nhất ở tầm nhân loại.
Bây giờ chúng ta xét về cách thức và vũ khí dùng để chinh phạt.
Về vũ khí con người đi từ sức mạnh cá nhân đến sức mạnh tổ chức đội ngũ đến sức ngựa đến vũ khí khoa học kỹ thuật (pháo binh, xe tăng, máy bay, tên lửa,.....) và cuối cùng là vũ khí mạng.
Nhìn nét lớn, chúng ta thấy con người chinh phạt nhau từ bạo lực đến lý lẽ. Từ cơ bắp đến trí tuệ.
Hình thái chinh phạt cuối cùng của con người là dùng lý lẽ và chiến tranh thông tin.
Trong cuộc chiến này, bên nào có chính nghĩa, có thể giữ vững mạch thông tin, đi kèm với dân trí hiểu biết sẽ chiến thắng.

13. Trừ Bạo thời nay.
Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi Viết "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, quân điếu phạt trước lo trừ bạo".
Trước việc làm bạo ngược của quân Minh, Lê Lợi cùng các mưu sĩ dấy binh khởi nghĩa. Đạo quân này sinh ra là để trừ bạo, mang lại cuộc sống bình yên cho dân. Chính vì thế nên dù sau này bắt nhiều hàng binh của nhà Minh, Lê Lợi chủ trương tha về, không lạm sát. Lê Lợi được đời sau ca ngợi là Bình Định Vương.
Chúng ta thấy, xưa các đạo quân chính nghĩa sinh ra là để đi trừ bạo, diệt ác. Đạo quân này thường phải đánh nhau với các đạo quân gian ác trong thời gian dài, tiêu diệt rất nhiều binh sĩ đối phương, làm đối phương suy yêu. Cuối cùng bắt đến tướng hoặc chiếu bí tướng thì việc nghĩa mới xong. Đây là một quá trình đẫm máu.
Ngày nay quá trình trừ bạo khác xưa nhiều. Chúng ta thấy: dù là một vị tướng đầy quyền uy, nắm trong tay nhiều quân đoàn với khí tài hùng mạnh nhưng nếu làm điều bạo ngược như hãm hiếp, giết người,....thì sẽ bị bắt nhanh chóng. Không cần phải đánh đấm tiêu diệt sinh lực binh sĩ của ông ta rồi mới bắt ông ta.
Vì sao có điều kỳ diệu này?
Vì con người đã đi vào kỷ nguyên nhân tính, đạo lý cao. Khi cả xã hội thừa nhận một đạo lý nào đó thì kẻ phản nghịch dù có mạnh đến mấy cũng sẽ bị tóm nhanh chóng dễ như bắt gà.
Thử xem ở các nước dân chủ, một kẻ nào đó, cứ cho là có súng đạn, băng đảng đông đảo hùng mạnh đến đâu, rồi tuyên bố làm Vua thử có được không? Hoàn toàn không. 
Đây là điều hiển nhiên thời nay, nhưng suy nghĩ sẽ thấy kì diệu. Xưa, các kẻ như Đổng Trác, Tào Tào, Viên Thiệu,... cứ phây phây lên ngôi cao nếu có binh lực.
Suy ngẫm điều tôi vừa trình bày, các bạn sẽ rút ra một nguyên lý trừ bạo thời nay.
Đó là bạn chỉ việc lập ra một đạo lý rồi truyền bá nó cho rộng khắp trong thiên hạ. Nếu thiên hạ thừa nhận đạo lý bạn nêu ra thì sẽ có "đạo quân" xuất hiện để bảo vệ đạo lý đó. Khi đó việc trừ bạo tất thành.
.............................................................................................................................................
Như vậy, thời nay có thể dùng một Đạo lý để bình thiên hạ thay vì dùng một Đạo quân. Nghe thật tuyệt đúng không? Và bạn sẽ hỏi làm thế nào? Mơ mộng chăng?
Chúng ta quay lại câu chuyện Hoàng đế cởi truồng. Bá quan văn võ ra sức tung hô bộ triều phục của Hoàng đế là đẹp vì họ sợ. Trong không khí sợ hãi, mọi người thừa nhận điều dối trá, tung hô điều dối trá. Vị Vua ở truồng có quyền lực vì điều này.
Một cậu bé con không biết sợ nên nói ra sự thật: Vua ở truồng. Nhanh như chớp, mọi người thừa nhận điều này vì nó là sự thật và Đức Vua tan mất quyền uy, trở thành người lố bịch.
Câu chuyện thật thú vị. Chứa đựng nhiều ý nghĩa triết học lớn lao: bạo ngược lớn mạnh vì đám đông chấp nhận dối trá; quyền lực tan biến trước sự thật (chân lý).
Một trong đạo lý làm người căn bản là "không tham của rơi". Tức đồ của ai thì tôn trọng người đó, không nên chiếm lấy dù có dư sức mạnh, chỉ nên tranh đấu giữ đồ của mình.
Tôi ngộ ra Đạo này khi viếng đền Gióng. Với sức mạnh thần thánh, ngài không thừa thắng xông lên chiếm đất của giặc Ân. Ngài chỉ bảo vệ đất mình và bay về trời.
Hãy xem những người cầm quyền ở VN, họ đang làm gì? Họ đang cầm nhầm đồ của nhân dân mà không chịu trả. Đây là nguồn cơn của mọi tai họa. Đích thị là một loại Bạo.
Bạo này rất đáng sợ. Làm sao bình được?
Hãy mang Đạo lý sau đi khắp nhân gian "KHÔNG BẦU-KHÔNG CÓ QUYỀN; XIN HIỂU CHO".

14. Tiếng gà đã gáy và bình minh đang lên.
Nhìn lại lịch sử dân tộc, ta thấy nhiều triều đại mở đầu bằng những trang sử huy hoàng như nhà Lý, nhà Trần, nhà hậu Lê,...nhưng rồi cũng phải kết thúc khi nó không đáp ứng được nhu cầu phát triển của dân tộc. 
Tất nhiên triều đại nào khi tồn tại cũng bắt bá quan văn võ cùng nhân dân phải hô vạn tuế, vạn vạn tuế nhưng đâu có được.
Triều đại chúng ta đang sống hiện nay đã kéo dài 70 năm. Tất nhiên rất khó để có ý kiến thống nhất về triều đại này. Nhất là lúc nó đang tồn tại, mang lại lợi quyền cho bao người.
Khen chê một triều đại là chuyện bình thường vì nó tùy thuộc góc nhìn, tùy thuộc quyền lợi nó mang lại cho đối tượng. Tỷ như người có quyền có lợi thì luôn miệng ngợi ca đây là thời đại rực rỡ, thời đại vẻ vang, muôn năm, muôn năm,.....nhưng nhiều người khác lại không nghĩ thế.
Là một kỹ sư, tôi nhìn chế độ dưới tính "chân"-tức bản chất khoa học của nó. Dưới góc nhìn này thì chế độ này không có Chân: quyền lực mà nó có là một dạng trộm cắp.
Trộm cắp luôn cần đêm tối để đồng hành. Phải nói bao năm qua xứ này thật tăm tối. 
Nhưng hôm nay đã khác. Tiếng gà đã gáy và bình minh đang lên.
Người dân đã lên tiếng, internet đã mang ánh sáng của sự thật, của chân lý rọi chiếu khắp nơi nơi.
Tôi tự hỏi làm sao họ có thể tiếp tục thực hiện hành vi trộm cắp được dưới ánh sáng của bình minh? Xưa nay, hào kiệt phải là người thức thời.
Hỡi những người đang cầm nắm quyền lực, các vị nên biết thời đại mình đã hết, hãy lo thu vén cho kịp lúc mặt trời lên.
Đừng cố giữ quyền lực trong u tối mà hại dân, hại nước và hại chính mình.

15. Lập đội truyền thông dân chủ
Muốn thúc đẩy dân chủ, người dân phải hiểu về dân chủ. Để người dân hiểu về dân chủ, cần truyền thông dân chủ. Để có thể thực hiện việc truyền thông dân chủ, chúng ta lập ra những đội truyền thông dân chủ.
Nhiệm vụ của những đội này là ra sức làm lan tỏa những lý lẽ trên, nhất là bức thư bàn đạo làm người với tổng bí thư đến càng nhiều người càng tốt.
Chúng ta cần ứng dụng các công nghệ internet, smartphone, photocopy,….vào việc phụng sự đất nước. Ngoài công nghệ chúng ta còn cần lòng nhiệt huyết và quả cả. Tôi nghĩ không khó để chúng ta có thể làm lan tỏa những ý tưởng trên đến với nhiều người.
16. Thư gửi các bên
16.1. Thư gửi người dân cả nước (Kêu gọi người dân cả nước ủng hộ phương án tranh đấu này vì nó tạo ra hiền tài thật lãnh đạo đất nước. Có hiền tài lãnh đạo đất nước thì ai cũng có lợi).
16.2. Thư gửi lực lượng yêu nước (Kêu gọi những người có tinh thần yêu nước ủng hộ phương án đấu tranh này vì nó là con đường kiến tạo dân chủ làm cho đất nước phồn vinh-hùng cường).
16.3. Thư gửi nhân sỹ, trí thức (Kêu gọi nhân sĩ trí thức, bằng nhận thức và lý luận, hãy lên tiếng những người tranh đấu dám đương đầu chất vấn tính pháp lý của những người cầm quyền hiện nay).
16.4. Thư gửi lực lượng có tư tưởng thoát Trung (Chứng minh cho lực lượng này thấy, muốn thoát Trung không có con đường nào khác hơn là thoát tình trạng độc đảng cộng sản lãnh đạo).
16.5. Thư gửi lực lượng dân oan. (Chứng minh cho dân oan thấy, họ là nạn nhân của chế độ độc tài đảng trị với những chính sách kinh tế, sở hữu đất đai sai trái cùng với hành động bao che, bẻ cong công lý. Kêu gọi họ ủng hộ phương án phá thế lãnh đạo độc tôn của ĐCS VN để giải phóng được kiếp oan ức của họ cũng như đồng bào họ mắc phải).
(Trên là tóm tắt ý chính, thông điệp chính. Nội dung cụ thể từng thư sẽ được trình bày rõ sau)

17. Một sứ mệnh, một tầm nhìn
Nghiên cứu lịch sử tiến lên dân chủ ở các nước, chúng ta thấy rằng, cuộc tranh đấu để chính quyền thực sự thuộc về nhân dân là một cuộc chiến lâu dài và đầy cam go. Các thế lực chính trị luôn có xu hướng gian lận trong bầu cử, trong kiểm phiếu,…Nước Việt Nam chúng ta chắc chắn cũng không tránh khỏi những chiêu trò chính trị trên khi đất nước tiến lên dân chủ.
Trước mắt, như tôi tiên đoán, những người cộng sản họ cũng không dễ dàng từ bỏ quyền lực. Có thể hành động sắp tới của họ là gộp hai chức tổng bí thư và chủ tịch nước lại làm một để qua mắt nhân dân, dư luận quốc tế trong chuyện bầu cử giả dối, tiếm quyền trong nghệ thuật đảng cử dân bầu.
Rồi khi có bầu cử tự do thì cũng chưa hẳn quyền lực được ủy quyền đúng bỡi lẽ còn có nạn gian lận trong kiểm phiếu. Như Stalin đã nói “bầu là việc chúng nó, kiểm phiếu là việc chúng ta”.
Thật sự, con đường để có bầu cử đúng đắn, phản ánh đúng ý nguyện của nhân dân là rất gian nan.
Chính vì điều này, ngay từ bây giờ chúng ta cần một phong trào, một lực lượng dân sự độc lập đứng ra tranh đấu để làm sao không chỉ phá bỏ tình trạng độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản mà còn tranh đấu chống lại những gian dối trong các đợt bầu cử sau này.
Tranh đấu cho nguyên tắc bầu cử thật-hiền tài thật là một cuộc tranh đấu rất dài hơi.
Đây thật sự là một sự mệnh lớn trên con đường xây dựng nền dân chủ cho dân tộc.
Nguyễn Văn Thạnh
ĐT: 0984.973.376
P.s: Các bạn xem thêm các bài này để rõ quan điểm hơn:
1. Tính pháp lý của quyền lực
Chính trị hà khắc dữ hơn cả hổ:
Một lần Khổng Tử đi qua Thái Sơn, thấy có người phụ nữ ở trước nấm mồ khóc lóc vô cùng thảm thương. Ông bèn bảo Tử Lộ ra hỏi nguyên nhân, người phụ nữ ấy nói: "Bố chồng bị hổ ăn thịt, chồng bị hổ ăn thịt, bây giờ con trai cũng chết trong miệng hổ, thì không đau lòng sao được?". Khổng Tử hỏi: "Sao các ngươi không dọn đi ở chỗ khác?". Người phụ nữ nói: "Ở đây không có chính trị hà khắc, không có áp bức nên bị hổ ăn thịt cũng không dọn đi". Khổng Tử nghe xong nói với các học trò của mình: - Các trò hãy nhớ lấy: “Chính trị hà khắc dữ hơn cả hổ”.
Từ khi con người sống thành xã hội thì tất yếu sinh ra chính quyền để quản lý xã hội. Nhờ có chính quyền mà xã hội không còn cảnh loạn lạc, đâm chém, cướp bóc tranh đoạt lẫn nhau; cuộc sống bình yên và phát triển. Tuy nhiên, như hai mặt của một con dao, chính quyền cũng chính là nguồn cơn gây đau khổ và tai họa cho con người nhất. Xưa nay kẻ thù lớn nhất của con người là chính mình, độc tài và cường quyền là vấn nạn của lịch sử nhân loại. Bao cuộc chiến tranh đẫm máu, bao cuộc thanh trừng tàn khốc, bao cuộc diệt chủng man rợ cũng từ quyền lực của chính quyền gây ra. Nếu không có quyền lực chính trị thì con người cũng chỉ có thể giết nhau ở qui mô cá thể hoặc nhóm nhỏ, chính quyền lực chính trị mà con người tàn sát nhau, bức hại nhau ở qui mô lớn lên đến hàng chục triệu nhân mạng.
Danh chính ngôn thuận trong quyền lực chính trị:
Tại sao trong xã hội có người có quyền ký quyết định điều hàng ngàn người ra chiến trường, ký giấy tuyên án tử hình người này, bắt giam người khác? Quyền lực của họ có là do đâu? Quyền lực người đó có được gọi là quyền lực chính trị.
Quyền lực chính trị là thứ rất nguy hiểm, do vậy không phải ai muốn có là có. Nó cần phải có tính chính danh. Xưa các vị đế vương đánh nhau đẫm máu để thâu tóm quyền lực, tuy nhiên để có thể cai trị cũng cần phải có danh chính, ngôn thuận. Nếu không có tính chính danh thì quyền lực sẽ lung lay dù có dùng bạo lực để đàn áp.
Tính chính danh của quyền lực cũng có tính lịch sử. Nó đi từ ngộ nhận đến khoa học. Từ ngộ nhận là quyền lực đến từ siêu nhiên như Chúa Trời (phương Tây) hay Con Trời (phương Đông) đến khoa học là quyền lực đến từ nhân dân. Ngày nay, mọi quyền lực chính trị, muốn có chính danh đều phải được người dân ủy quyền, tức là phải được người dân bầu. Cũng vì lý do này mà hiện nay bầu cử trở thành bắt buộc đối với các chính thể nắm quyền. Một chức vụ nào đó nếu không do dân bầu (bầu trực tiếp hoặc qua đại biểu) thì đều không có tính chính danh, tức là phi pháp. Nhân đây có câu hỏi pháp lý cho các nhà lập pháp ở Việt Nam là “ông Tổng bí thư lấy danh nghĩa gì để là nguyên thủ quốc gia, lãnh đạo toàn dân khi mà chức vụ của ông không do dân bầu” (tổng bí thư là chức vụ có thực quyền đứng đầu hệ thống chính trị nước ta)?
Chúng ta thấy ở các nước quân chủ lập hiến như Anh hay Nhật, hoàng gia vẫn theo kiểu cha truyền con nối, không do dân bầu, tuy nhiên họ cũng chỉ có quyền lực tượng trưng chứ không có thực quyền. Vị trí họ có được và dành được sự kính trọng của dân chúng là vì công lao to lớn của gia tộc đó trong buổi ban sơ kiến thiết đất nước, đưa dân tộc đến con đường thịnh vượng.
Khi quyền lực không chính danh, rất nguy hiểm:
Lịch sử cho thấy, khi tính chính danh (khoa học) của quyền lực không có thì sẽ có việc tranh nhau quyền lực. Lịch sử chế độ phong kiến từ đông sang tây là lịch sử thăng trầm của sự tranh giành quyền lực giữa các dòng tộc, các tập đoàn thống trị phong kiến. Nhóm người có quyền thì ra sức giữ nó bằng mọi cách: trấn áp đẫm máu, những qui định man rợ kiểu tru di tam tộc, cửu tộc,… Nếu quyền lực nhà nước được xây dựng đúng cơ sở khoa học pháp lý là “sự ủy quyền của người dân” thì xã hội sẽ ổn định, không có chuyện tranh giành quyền lực, bạo động đổ máu. Do vậy một cuộc bầu cử tự do, công bằng, minh bạch và một nền truyền thông tự do không bị kiểm duyệt luôn là nền tảng để sự ủy quyền được thực hiện đầy đủ và đúng đắn. Bên cạnh đó quyền tự do thành lập hội, tự do thành lập tổ chức chính trị, quyền ứng cử, vận động tranh cử và quyền được bầu cử tự do không theo kiểu bày sẵn “đảng cử dân bầu”,… là cơ sở cho tính hợp pháp của quyền lực chính trị.
Quyền lực có một thuộc tính là sinh ra từ đâu thì phục vụ tại đó, nếu nó sinh ra từ nhân dân thì phục vụ cho nhân dân, sinh ra từ đảng phái thì phục vụ cho đảng phái, sinh ra từ phe nhóm thì phục vụ cho phe nhóm. Điều này giải thích vì sao trong các chế độ độc tài hay chuyên chế thì người nắm quyền bảo vệ quyền lợi đảng phái, phe nhóm hơn là phục vụ cho lợi ích nhân dân. Chính quyền nằm trong tay một nhóm nhỏ thì đất nước sẽ là của nhóm thiểu số. Khi đó nó sẽ sinh ra những con quái vật tham nhũng, lạm quyền. Đây là vấn nạn của tất cả các nước nghèo nàn, lạc hậu, độc tài chuyên chế.
Hiện trạng Việt Nam:
Nền chính trị Việt Nam hiện nay do một đảng duy nhất là ĐCS lãnh đạo. Trên thực tế, chính phủ Việt Nam vẫn được xây dựng qua cuộc bầu cử, dân bầu đại biểu, đại biểu bầu chính phủ. Tuy nhiên nó mang tính trình diễn (dân chủ giả hiệu) hơn là thực chất, vì tất cả các yếu tố đi kèm để bảo đảm sự ủy quyền thực sự từ người dân không có. Nguyên tắc “đảng cử-dân bầu” đã phá hỏng tính pháp lý của bầu cử tự do; chưa nói tổ chức bầu cử, kiểm phiếu và công bố kết quả cũng do đảng nắm.
Tất cả những chức vụ đã được quyết định từ khi đại hội Đảng. Đại hội Đảng bầu xong, Ban Chấp hành Trung ương cử ra Bộ Chính trị và Bộ Chính trị cử ra những người cầm quyền, còn Quốc hội chỉ làm một công việc là hợp thức hóa những gì Đảng đã sắp đặt. Thêm nữa Quốc hội do Đảng sắp xếp trước rồi người dân bầu lên (đảng cử-dân bầu), cho nên Quốc hội này cũng là Quốc hội của Đảng.
Vì lý do đó mà người dân không có một tác động gì vào bộ máy lãnh đạo. Quyết định người nào làm chức gì do Bộ Chính trị chứ không do dân tác động được. Đó chính là vấn đề căn bản của thể chế Cộng sản.
Có người biện luận cho quyền lực độc tôn của ĐCS hiện nay là do công trạng trong chiến tranh, nếu như vậy thì chế độ hiện nay là một biến thể kéo dài của chế độ phong kiến, nơi các triều đại cũng được dựng lên từ chiến tranh, sự khác biệt là chế độ phong kiến có tính cha truyền con nối trong dòng tộc còn nay là trong “đảng tộc”.
Có người biện luận ĐCS là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước vì ĐCS là lực lượng chỉ có một lý tưởng duy nhất là trung thành với lợi ích của nhân dân, đất nước. Nói vậy thì những người này không hiểu về vấn đề tự xưng và thủ tục pháp lý trong cuộc sống. Có thể bạn là một người hiền lành, tử tế và nổi tiếng, tuy nhiên khi ở khách sạn bạn phải có nghĩa vụ trao giấy CMND cho chủ khách sạn, đây là thủ tục pháp lý bắt buộc để quản lý an ninh. Ở một số nước như Nhật, Singapore,… một đảng có thể liên tục lãnh đạo đất nước trong hơn nửa thế kỷ, mang lại nhiều thành tựu to lớn cho đất nước; tuy nhiên họ cũng phải làm thủ tục pháp lý là nhận được được sự ủy quyền của nhân dân theo định kỳ. Họ không thể nói “tôi lãnh đạo rất tốt, hãy để tôi lãnh đạo luôn, không cần các đảng phái khác vì gây ra tranh giành quyền lực, bất ổn cho đất nước” hay “tôi có công làm cho đất nước phát triển đến siêu cường, nay tôi có quyền lãnh đạo mãi mãi”. Hay đặc biệt hơn nhân lúc đảng họ mạnh chiếm đa số trong quốc hội, họp lại thay đổi hiến pháp, qui định hẳn điều 4 chẳng hạn để họ có quyền lãnh đạo duy nhất, mãi mãi.
Ở các nước quyền lực người đứng đầu (tổng thống hoặc thủ tướng) được xây dựng từ dân, được quốc dân bầu ra, khi phạm sai lầm nghiêm trọng dẫn đến khủng hoảng, sụp đổ kinh tế, gây nợ nần cho dân thì sẽ tự động từ chức, vì nếu không từ chức thì cũng sẽ bị đại diện của dân phế truất. Còn ở ta thì thủ tướng có thể vin vào cớ theo đảng 51 năm, không xin chức tước, đảng phân công công việc thì chấp hành để không từ chức dù kết quả điều hành thì yếu kém; gây ra cho quốc dân đồng bào hàng trăm ngàn tỷ nợ nần.
Việt Nam hiện nay không chỉ khủng hoảng kinh tế mà còn có một cuộc khủng hoảng khác là khủng hoảng về tính pháp lý của quyền lực. Dưới sự lãnh đạo của một đảng duy nhất qua cuộc bầu cử trình diễn “đảng cử-dân bầu”, rõ ràng quyền lực chính trị không thể nằm ở nhân dân, nó nằm ở tổ chức đảng. Một tổ chức chỉ có 3 triệu người trên 90 triệu dân.
Để có một nhà nước thật sự của dân và vì dân, để đất nước phát triển tốt đẹp, chúng ta cần phải xây dựng quyền lực nhà nước đúng trên cơ sở pháp lý và khoa học, chỉ có như vậy quyền lực sinh ra từ dân và quay lại phục vụ nhân dân thay vì phục vụ một nhóm nhỏ lợi ích hưởng lợi như ta thấy.
Lịch sử tiến đến văn minh cũng là lịch sử tiến đến tính khoa học của quyền lực chính trị. Chúng ta thấy một chiếc máy bay nặng hàng chục tấn, có thể bay vút lên cao hàng chục km, mang hàng trăm người đi xa hàng ngàn km cũng vì nó hoạt động đúng qui luật, nếu không đúng các qui luật, nguyên lý khoa học nó sẽ bị rơi theo trọng lực và gây ra thảm họa. Quyền lực chính trị cũng vậy, nếu được xây dựng đúng đắn thì sẽ phát huy đem đến quốc thái dân an, xã hội thịnh vượng, nếu xây dựng trên nền tảng sai, phi pháp thì nó sẽ gây ra bao thảm cảnh cho nhân dân đất nước: lũng đoạn, tham nhũng, đói nghèo, lạc hậu. Trên bước đường tiến đến văn minh, dân tộc nào sớm xây dựng quyền lực chính trị phù hợp với qui luật khoa học thì xứ đó sớm có văn minh, thịnh vượng.
Giải pháp thúc đẩy tính chính danh của quyền lực ở nước ta:
Làm cho người dân hiểu nguồn gốc, tính pháp lý của quyền lực:
Khi quốc dân đồng bào biết được quyền lực chính trị có nguồn gốc từ đâu, và như thế nào thì hợp pháp, chính danh thì không tổ chức nào có thể lũng đoạn quyền lực đất nước phi pháp được. Trong quá trình dân chủ hóa đất nước, có vô số công việc phải làm, một trong những việc quan trọng là tuyên truyền để người dân biết thế nào là một quyền lực chính danh, thế nào là một quyền lực phi pháp.
Chúng ta thấy rằng, ngày nay nếu một viên tướng nào đó dùng quân đội để đảo chính, cướp chính quyền rồi nhân danh thiên tử hay viện lý do dẹp loạn để cai trị sẽ không bao giờ còn có thể xảy ra được. Vì sao vậy? Vì toàn dân đã biết rằng quyền lực đến từ sự nhân danh như thế là tào lao. Ngày nay sự tào lao nó không thể trắng trợn như thế mà nó tinh vi, chỉ có tầng lớp tinh hoa trí thức mới thấy rõ. Nhiệm vụ của họ là vạch trần, cạo bỏ lớp sơn trình diễn để nhân dân biết được sự thật. (Slogan tranh đấu có thể là “dân không bầu thì không có quyền”)
Muốn ngăn chặn thâu tóm quyền lực hữu hiệu và thực hiện dân chủ chân thực, không ai khác chính người dân phải làm. Xây dựng nền dân chủ, bảo vệ nền dân chủ và hưởng lợi từ nền dân chủ không ai khác ngoài nhân dân. Người dân chỉ có thể làm được việc trên khi họ có sự hiểu biết đầy đủ.
Chặn các bổng lộc sinh ra từ quyền lực:
Tại sao con người tranh giành quyền lực? Tại vì có quyền lực là có bổng lộc. Ai không muốn có bổng lộc? Ai không muốn giàu sang? Ai không muốn vinh qui bái tổ? Ai không muốn gia đình, dòng họ rạng rỡ, phồn vinh?... Do vậy để chấm dứt sự tranh giành quyền lực thì một mặt chúng ta phải tranh đấu để nguồn gốc phát sinh quyền lực phải đảm bảo tính khoa học, có tính chính danh của nó, mặt khác chúng ta cũng phải đấu tranh để ngăn chặn các loại bổng lộc có được từ quyền lực. Để khóa các vòi dẫn bổng lộc đến cái ghế quyền lực, chúng ta cần đấu tranh dứt khoát, không khoan nhượng cho sự minh bạch của người cầm quyền, xem sự tự minh bạch là một điều kiện tiên quyết để cầm quyền. Chúng ta phải buộc quan chức khai báo tài sản, danh tính vợ con. Rõ ràng trong căn phòng tối thì chuột bọ cùng nhau tha đồ chạy thoải mái, còn nếu phòng tràn ngập ánh sáng thì chuột bọ sẽ không còn đường trốn. Chúng ta cần siết lại trách nhiệm của người lãnh đạo, làm sai phải từ chức ngay (sai về đường lối) hoặc phải bồi thường (sai về chấp pháp). Minh bạch và giảm chi tiêu công tối đa, giải thể các loại doanh nghiệp nhà nước. Chúng ta phải làm cho chiếc ghế quyền lực là nơi không có gì để gặm và kém hấp dẫn đi.
2. Đảng và Vua     
Thời phong kiến: Nếu ngày nay có một phép lạ là vị anh hùng dân tộc Lê Lợi sống dậy, nói với muôn dân rằng “xưa nước nhà bị quân Minh xâm chiếm, toàn dân tộc phải sống kiếp nô lệ với thảm cảnh “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ”, ta có công đánh đổi giặc Minh ra khỏi bờ cõi, quyền lãnh đạo đất nước này muôn đời của ta và con cháu ta. Các ngươi phải bàn giao chính quyền lại cho con cháu ta” thì sẽ thế nào?
Ngày xưa khi nước ta còn có vua, người dân chưa biết đến các quyền cơ bản của con người. Vì vậy họ tin đất nước này là của vua – vì vua là con trời (thiên tử) sai xuống để cai trị. Họ chấp nhận cho vua quyền lãnh đạo, quyền sinh sát và Vua bắt mọi người phải phục vụ mình. Chẳng hạn như vua có quyền đem dân chúng và đất đai cho bất kì ai để có được một cái lợi nào đó như lấy được công chúa con vua khác. Ngày nay người dân đã biết đến các quyền cơ bản của con người. Cho nên dù là anh hùng dân tộc, có công lớn đánh đuổi ngoại xâm, nhưng chắc chắn là điều trên không ai ủng hộ và chấp nhận.
Tư tưởng chính trị hiện đại: Ngày nay, ai cũng biết quyền lực nhà nước đến từ sự ủy quyền của người dân, không còn kiểu Vua, cha truyền con nối nữa. Bất cứ ai muốn nắm quyền phải vận động tranh cử, phải có chương trình hành động mang lại lợi ích cho người dân, trên cơ sở đó thuyết phục họ bỏ phiếu bầu mình. Đây là sinh hoạt chính trị thành nếp ở các nước văn minh. Và gần như dân xứ nào hết chế độ vua chúa cũng biết và thực hiện như vậy.
Nghệ thuật biến hóa của đảng: Một điều thực tế là hiện nay nếu một cá nhân hay một tổ chức nào đứng ra cai trị nhân dân đời đời kiếp kiếp, “cha truyền con nối” mà không có sự ủy quyền của người dân đều là phi pháp dưới con mắt người dân cũng như thế giới. Vậy ĐCS muốn cai trị mãi mãi và muốn hợp thức hóa điều trên, họ làm thế nào?
Trước hết vấn đề phải hợp pháp hóa vị trí Vua của họ: ghi vào hiến pháp điều 4 để khẳng định quyền lãnh đạo độc tôn, toàn diện, mãi mãi không ai được quyền thay thế họ. Nên nhớ là hiến pháp này được quốc hội thông qua trên 99% đồng ý và điều đặc biệt ở đây là đến hơn 95% các đại biểu là đảng viên ĐCS. Đây là một điều phi pháp chưa có quốc hội nước nào làm trừ nước Đức dưới thời phát xít Hitler. Sẽ như thế nào nếu các nước dân chủ, khi đảng nào đó nắm quá bán ở quốc hội tiến hành bỏ phiếu sửa đổi hiến pháp điều tương tự. Thật nực cười đúng không? Rõ ràng đây là hành vi tiếm quyền phi pháp. Điều này cho thấy sự không chính danh của điều 4 hiến pháp. Đó là lý do vì sao ông Nguyễn Minh Triết phải hốt hoảng “bỏ điều 4 là tự sát”.
Điều biến hóa tiếp theo là: ĐCS không thể nhân danh thánh thần, thiên tử để đứng ra cai trị nên họ cần lập bình phong cho việc này. Họ lập ra các tổ chức hợp pháp: quốc hội, chính phủ, chủ tịch nước. Và họ đạo diễn việc bầu cử cho có tính dân chủ nhưng kỳ thực rất mị dân. Bởi lẽ: người được bầu là người họ cử ra (đảng cử-dân bầu), dân bầu ai không quan trọng vì cuối cùng thắng cử vẫn là người của đảng. Còn điều này nữa: đó là người tổ chức bầu, người giám sát, người kiểm phiếu, người công bố, truyền thông kết quả đều là người của đảng. Với vở kịch bầu cử này thì họ muốn có một con bò ra lãnh đạo cũng được: chỉ việc cử hai con bò ra ứng cử, thế nào cũng có một con trúng cử. Rõ ràng việc bầu bán là một trò hề, tốn thời gian, tiền của nhân dân. Họ đã ảo thuật việc nắm quyền phi pháp qua một vở kịch bầu cử. Đó là lý do vì sao có những tên đại biểu quốc hội ngồi vào ghế chỉ để ngủ trong khi dân ở mọi miền lầm than.
Lãnh đạo xứ sở nhỏ bé, còn nghèo nàn này không phải một hệ thống quyền lực mà có hai hệ thống chạy song song từ trung ương đến địa phương: hệ thống đảng và hệ thống nhà nước. Cao nhất hệ thống đảng là bộ chính trị với vị tổng bí thư, cao nhất bên nhà nước là chính phủ với vị thủ tướng và buồn cười là vị thủ tướng cũng có chân ở bộ chính trị, dưới quyền vị tổng bí thư. Dân nghèo khổ nhưng phải è cổ đóng thuế để nuôi hai hệ thống cai trị này. Tại sao cần đến hai hệ thống? Đảng (có thực quyền) và chính phủ (không có thực quyền). Dân Việt thật sự bị nạn một cổ hai tròng.
Xưa khi nước ta dưới chế độ phong kiến tài sản đất nước: đất đai, rừng, biển là của Vua. Vua tuyển quan lại giúp việc mình, cấp bổng lộc cho họ, vua muốn lấy đất nơi nào, cấp cho ai là quyền của Vua, toàn bộ nguồn sống của một đất nước là của Vua. Vì vậy nhân dân ăn gì, uống gì, làm gì cũng nghĩ là ơn Vua. Ngày nay chuyện như vậy rõ là ngu muội. ĐCS đã biến điều ngu muội đó thành hiện thực thế nào?
Cũng giống như vua, họ cần có quyền hành với mọi tài sản, mọi kế sinh nhai trên đất nước. Tất nhiên không thể tuyên bố đất của đảng, nước của đảng, trời của đảng như Vua được. Vậy họ làm cách nào? Một ảo thuật tuyệt vời cho vấn đề này: sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý. Cái thực thì họ nắm, cái danh thì dân giữ. Nghe đến sở hữu toàn dân “người dân ai cũng có phần ở nhà máy, sân bay, bến cảng, rừng vàng, biển bạc,...”, họ có vẻ vui sướng vì điều đó. Đó chỉ là danh hão, dù họ là kẻ hành khất xin ăn qua ngày cũng chẳng vì sở hữu đó mà khá hơn. Thực tế thì mọi nguồn sống, nguồn lực nằm trong tay đảng, vì sao vậy? Vì tất cả các cán bộ điều hành, quản lý từ chính quyền đến doanh nghiệp đều là người của đảng. Vì vậy mới có chuyện nực cười đảng muốn lấy đất của ai thì lấy, bồi thường mức nào do đảng quyết dù có phi lý đến mức không tưởng “bồi thường 5.000 m2 đất giá 2 triệu, giao cho chân tay bán lại giá vài tỷ”, nếu dân không tuân lệnh đảng sẽ dùng công an, quân đội cưỡng chế. Nếu có khiếu nại hoặc kiện cáo thì người điều tra, xét xử cũng là người của đảng. Nếu cần tranh luận thì đảng dùng bộ máy truyền thông khổng lồ của mình từ trung ương đến địa phương để định hướng dư luận, để lu loa hoặc bưng bít. Nên chú ý là tất cả các việc làm đó đảng sẽ dựa vào các bình phong “chính phủ, nhà nước” để hợp pháp hóa. Rõ ràng đảng khôn ngoan và thâm sâu.
Tất cả kế sinh nhai là nằm trong tay Đảng. Đất đai thì bị thâu tóm bởi chiêu bài sở hữu toàn dân. Nhà máy, cơ sở công nghiệp thì chiêu bài quốc hữu hóa. Nếu ai đã trải qua giai đoạn bao cấp thì biết sự kinh hoàng khi nguồn sống nằm trong tay đảng với cái tem phiếu mua gạo. Còn nghiệt ngã hơn thời vua chúa. Hiện nay có nới lỏng hơn nhưng nguyên lý trên vẫn còn: đất đai, điện, xăng dầu, cảng biển, nhà máy, xí nghiệp quan trọng, viễn thông, truyền thông,….đều nằm trong tay điểu khiển của đảng. Ai chống đảng trong cái xứ sở này là có nguy cơ không có đất dung thân.
Tính pháp lý của chức tổng bí thư: Chúng ta thấy một thực tế ở nước ta nguyên thủ đảng là nguyên thủ đất nước. Thực tế đó tồn tại là dựa trên sự tiếm quyền bất hợp pháp của ĐCS hiện nay. Đúng lý ra nguyên thủ đất nước phải là do dân bầu vì quyền lực nguyên thủ đến từ sự ủy quyền của dân, họ phải do dân chọn. Ông Nguyễn Phú Trọng chỉ được các nước cùng phe nhóm: Cuba, Trung Quốc, Bắc Hàn xem là nguyên thủ, còn tất cả các nước có nền dân chủ đa nguyên không xem là nguyên thủ, chỉ xem như đảng trưởng của một nhóm người.
Trên đây là vài nét để chúng ta thấy tính không chính danh hiện nay của ĐCS trong việc độc tôn nắm quyền đất nước. Họ là một bản sao của chế độ phong kiến xưa kia: độc tôn, cha truyền con nối, nắm hết tài sản-sinh kế người dân trong tay. Chỉ khác là họ biến hóa một chút cho hợp thời bằng những thủ đoạn tinh tướng: bầu cử trò hề, lập quốc hội bù nhìn, lập chính phủ tay sai để dễ bề điều khiển. Mọi quyền lực thực của đất nước nằm ở bộ chính trị mà cái bộ này chẳng do người dân bầu, nó là một nhóm chóp bu của một băng đảng mang tên ĐCS.
Kết luận: Lịch sử Việt Nam vẫn chưa qua chế độ phong kiến thối nát mà còn tệ hơn chế độ phong kiến, chỉ có một sự khác biệt nhỏ là thay vì một vị là làm Vua, chúng ta có Vua tập thể với 14 vị.
……………………………………………………………………………………………
3. Con đường giành lại quyền cho dân
Lịch sử cho thấy, bất cứ tổ chức nào, một khi đã chiếm giữ được quyền lực, họ đều không bao giờ tự nguyện buông bỏ. Bỡi lẽ quyền luôn đi liền với lợi. Do vậy mà con đường giành lại quyền cho dân luôn là con đường đầy gian nan và nguy hiểm.
Hiện tại, có phong trào tự ứng cử ĐBQH khóa XIV. Tôi cho rằng phong trào là một cách thức để giành lại quyền cho dân. Tuy nhiên, cá nhân tôi thấy, phong trào này hiện nay sẽ khó có thành công. Bỡi lẽ chừng nào người dân chưa nhận thức được quyền của mình bị lũng đoạn, bị cướp đoạt thì khi đó không một cá nhân, tổ chức nào có thể giành lại quyền cho dân được.
Tôi cho rằng, về lâu dài, vẫn phải làm sao để người dân biết rằng quyền của mình bị “trộm cắp” và “cướp quyền sẽ dẫn đến cướp tiền và cướp tương lai”. Khi đó con đường giành lại quyền cho dân mới trở nên dễ dàng hơn.
Đồng ý rằng, trước sức mạnh của cường quyền, mỗi người dân chúng ta chỉ là hạt cát nhỏ bé trên sa mạc, giọt nước giữa đại dương mênh mông. Nói thế không có nghĩa là chúng ta không làm được gì. Sa mạc nào cũng bắt đầu từ hạt cát, đại dương nào cũng bắt đầu từ giọt nước.
Nếu mỗi người chúng ta, bằng lòng quả cảm và tâm hồn yêu nước hãy khôn khéo tìm cách photo bài viết này gửi đi khắp nơi. Mỗi người chỉ cần gửi cho 10 người xung quanh, thân hữu thì hiệu quả sẽ vô cùng lớn. (Trước mắt hãy mang bài viết này đến tất cả các tiệm photocopy trên toàn quốc và khơi dậy lòng ái quốc trong họ). Cần một chiến dịch photo và gửi tận nhà người dân: tập trung các khu chung cư, các ký túc xá, bến xe, chợ búa,…..
Chỉ có sức mạnh của nhân dân mới giải phóng được nhân dân. Chúng ta chỉ có thể góp công sức mang sự thật đến với nhân dân mà thôi.
Sức mạnh của chiếc máy photocopy có khả năng xuyên thủng bức tường thép. Hiện nay, khắp hang cùng ngõ hẻm ở nước ta đều có loại máy này.
Chúng ta hãy sử dụng nó để xuyên thủng bức màn bưng bít, xé toạc màn đêm, mang ánh sáng tương lai cho dân tộc, cho đất nước.
Tất cả, tất cả trông chờ vào lòng yêu nước, sự quả cảm của mỗi con người nhỏ bé chúng ta.

6 nhận xét:

  1. Lại một đối tượng bất mãn với chính quyền, đăng tin phản động xuyên tạc sự thật vu cáo cho Đảng, Nhà nước, xã hội đang bình yên, nhân dân đang yên ổn thì chỉ vì mất đi một chút quyền lợi cá nhân mà muốn gây bất ổn cho đát nước, thử hỏi anh đã trưởng thành chưa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ai mà trưởng thành được trong cái chế độ phải có người soi đường. Ko cần họ soi, họ qui cho mình phản động

      Xóa
    2. những thông anh Thạnh phân tích rất hay. thời nay nhiều người mở miệng cứ nói là phản động nhưng không hề biết phản động là ntn. [Phải hiểu "phản động" là đi ngược lại sự phát triển của văn minh nhân loại] sự tiến hóa sẽ đào thải những thứ yếu kém và có muốn ngăn cản cũng không được. Thế nào là yên ổn, con nai gặm cỏ trên cánh đồng cũng yên ổn, con chim trong lồng ăn rồi hót cũng yên ổn nhưng hai vị thế đó hoàn toàn khác nhau. thà một lần lột da đau đớn để mà trưởng thành hơn còn hơn là cứ hài lòng trong cái vỏ hiện tại vì cứ sợ lột da sẽ đau.

      Xóa
    3. Phần lớn vẫn còn người có niềm tin mù quáng vào dcs. Ngày còn học phổ thông tôi cũng đã từng tin sái cổ vào dcs, học đại học năm đầu tôi vẫn còn cãi với nhiều đứa bạn để bảo vệ lý tưởng xhcn, nghe thì mắc cười thì ăn no mà nói chuyện ctri nhưng mà tôi đã từng như thế. Khi trưởng thành hơn tôi biết quan sát hơn và nhận ra bất cứ cái gì vận hành trái tự nhiên nó sẽ tạo ra bệnh tật và tệ nạn. Một xh tốt thì không cần phải nhiều quân đội như vậy, không cần phải tuyên truyền và cấm đoán nhiều như vậy.

      Xóa
  2. Tôi chỉ là người viết lách để chỉ ra cái chân quyền lực hiện nay không thuộc về nhân dân. Bạn có thể chỉ ra tôi sai chỗ nào?

    Trả lờiXóa
  3. Tôi chỉ là người viết lách để chỉ ra cái chân quyền lực hiện nay không thuộc về nhân dân. Bạn có thể chỉ ra tôi sai chỗ nào?

    Trả lờiXóa